Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Welcome to Nghé B2's forum!
 
IndexPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Lớp B2 Tổ Chức Đi Đầm Sen!Nghé B2 đăng kí nhanh nhanh..... Liên hệ : 0121 738 4823 (Gặp Vũ nha !!) Zui lắm ah Đăng kí liền nha! Smile
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[�] vui cùng xóa sạch Mon Jul 04, 2011 11:16 am
[�] kinh nghiem choi sky garden Sat Jun 25, 2011 8:33 pm
[�] don phuong mot tinh yeu Fri May 27, 2011 3:05 pm
[�] Những chú ý khi viết văn teen nên "ngâm cứu" Mon May 16, 2011 6:58 am
[�] Hình Nghé đi Đầm Sen mùng 3 tết nè (Hottttttt) Wed May 11, 2011 9:41 pm
[�] Hướng dẫn Cài đặt The Sims 2 Full bằng hình ảnh Sun May 08, 2011 9:18 am
[�] HƯỚNG DẪN DOWNLOAD OBJECTS - TOOLS – MOD – CLOTHES FOR THE SIMS 2 Sun May 08, 2011 8:20 am
[�] Danh sách Cheat The Sims 2 + Exp Sun May 08, 2011 8:10 am
[�] The Sims 2 Collection Download (Reupload) Sun May 08, 2011 8:04 am
[�] Lots complete Sun May 08, 2011 7:45 am
[�] Download The Sims 1 Collection Sun May 08, 2011 7:21 am
[�] Những nỗ lực tuyệt vọng của Đức cuối Thế chiến II (4) Fri Apr 29, 2011 5:53 pm


Share | 
 

 ====Món quà "Làm vợ anh một ngày"====

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
sneak
Tài Năng
Tài Năng


Thanks : 299
Points : 11581
Reputation : 6
Join date : 01/02/2011
Tuổi : 22
Status : Tiền bạc chỉ mang lại đau khổ vì vậy bạn hãy đưa hết đau khổ của bạn cho tôi

Bài gửiTiêu đề: ====Món quà "Làm vợ anh một ngày"====   Mon Feb 28, 2011 6:10 pm

Anh đã quỳ suống chân nó, anh kẻ nó " em làm vợ anh nha!...hihi", "uhm! Em đồng ý làm vợ một ngày của anh….hihi".Anh nắm tay nó vào trao chiếc nhẫn vào tay nó.Rồi anh hát cho nó nghe bài hát " bổng dưng yêu em".Nó chợt bước tới thật gần anh, nó ghé sát mặt nó vào mặt anh,hơi thở dổn dập của nó, khiến nó thấy rung lên, nó dặt một nụ hôn lên trán anh,nước mắt nó chảy dài.Anh ôm nó vào lòng, ôm thật chặt.Trong giây phút đó, nó cảm thấy thật sự hạnh phúc,cái cảm giác như thật vậy.

_anh ơi!chúng ta phải kết hôn nữa thì em mới làm vợ anh được.

_Uhm! Nhưng phải làm sao.

_Thường thì trước ngày cưới, cô dâu chú rễ thường chụp hình cưới.

_Anh không thích chụp hình.

_Lúc trước anh nói, khống muốn chụp hình với em vì sợ chụp hình thì sẽ chia tay.Giờ chúng ta sắp chia tay rùi.Chụp hình thì có sao đâu nè!em đâu được áo cưới trắng đâu!...hihi

_Uhm! Sao cũng được tùy em thôi.

_Nhưng em đói rồi.Mua bánh kem sinh nhật trước đi anh ha!

Nó cứ tỉnh thoảng lại giơ chiếc nhẫn lên và cười một mình.Nụ cười hạnh phúc mà nó hằng ước ao.

Nó cùng anh đi ghé vào một tiệm bánh.Nó đã chọn một cái bánh kem trái cây.

_Chị ơi! Bán cho em một cái bánh kem hai người ăn mà không bị ngán….hihi..

_ Em muốn ghi gì trên bánh?

_Chị ghi " happy nhok heo và ếch con".

Nó và anh nắm tay nhau ra bờ hồ.Tay anh cầm chiếc bánh kem,còn nó cầm một bó hoa hồng đỏ mà nó vừa nhanh chân rời anh trong giây lát để mua.Trong chiếc váy đen dễ thương sánh bước bên anh,Một cháng trai lịch lãm trong chiếc áo sơ mi đen.Nó và anh đã tự sướng vài tấm hình.Và coi đó là ảnh cưới.Tuy không phải là váy trắng, nhưng nó nghĩ,Đám cưới này một đám cưới đặc biệt,Cho nên chuyện đó sẽ là một điểm đặc biệt.

_Trước ỗ bánh kem có ánh nến lung linh, Trước bờ hồ bầu trời và mặt đất.Tôi xin thề sẽ là một người vợ tốt ,sẽ cho anh hạnh phúc và chăm sóc anh thật cẫn thận trong một ngày.

Tới lượt anh đó,anh nói giống em vậy đó!....hihi.

_Trước ổ bánh kem, trước bờ hồ, trời và đất.Tồi thề sẽ chăm sóc em và làm em được hạnh phúc trong một ngày.

_hihi…chúng ta thành vợ chồng rồi đó.Giờ cắt bánh kem thôi….ak mà không được, em không thích dung dao cắt.Thấy giống như sự chia li.Làm vợ có một ngày mà cũng phải chia li.Vậy em không thích đâu.Tụi mình dung muỗng múc từng miếng ăn anh he!.....hihi.

_Em thật là ngộ.

Nụ cười giòn tan của nó làm cho khoảnh khắc đó khó có thể phải mờ trong kí ức của cả hai.Dười ánh hoàng hôn, trời sẫm dần màu đen, hòa hai đứa vào bóng tối.Nó biết ngày mai là một ngày nó sẽ khóc rất nhiều ,Cho nên lúc này nó cười thật nhiềuđể bù lại cho ngày sau.

_Tối nay làm gì đây anh?

_Đi ngủ chứ làm gì!

_Ngủ, có nghĩ là phải vào nhà nghĩ, anh và em ngủ chung.Vậy không được đâu.

_Em nghĩ gì vậy! ……mà đúng vậy đó.Vậy được không em.Chúng mình là vợ chồng mà.

_Chuyện này em chưa nghĩ tới.Nhưng mà không được đâu.hay tụi mình ngồi ở đây nói chuyện hết đêm đi.

_Không! Anh buồn ngủ rồi.em không đi, anh đi ak.Em ở lại đây một mình nha.

_Ế! Không được, đừng bỏ em ở lại đây.Vậy anh phải hứa không được nghĩ bậy bạ, không được đụng tới em đó.

_trời! vợ chồng gì kì vậy.

_Gì mà kì,em nói rồi, vợ trên mặt tinh thần thui.

_Biết vậy không nhận quà cho rồi.

_Anh dám nói vậy hả…hừ.

_Thôi, đi kiếm chổ ngủ cho em.Anh không làm gì em đâu mà lo,Giỡn thôi là gì thấy ghê vậy.anh về chỗ của anh ngủ.được chưa.

_hừ! đáng ghét!

Trong căn phòng trọ nhỏ, ấm áp.nó và anh ngồi bất động.thỉnh thoảng nó lại liếc nhìn trộm anh.Trong không khí hai người,nó cảm thấy rung lên một cách lạ lùng.Anh quay sang nhìn nó đăm đăm.Nó thở thật mạnh và ngó lơ.Giả vờ như không biết.Anh kéo nó về phía anh và ốm lấy nó.Nó đẩy anh ra, nhưng càng đẩy anh ôm nó càng chặt.Chặt tới mức nó không thể thở được.Như thể cái lần tiên hai đứa gặp nhau sau nữa năm không gặp nhau.Anh cũng ôm nó chặt như thế.Rồi nó cũng vòng tay ôm lại anh.Và nó cảm nhận được làng môi của anh đang đặt trên môi nó.Nó cảm thấy nhật nhẹ nhàng và ấm áp.Bên anh cảm giác thanh bình như ngày xưa lại trở về bên nó.

Khi trong tâm trí nó bừng lên sự thật ngày mai nó sẽ mất anh.Nó bỗng xô anh thật mạnh ra.

_Anh về ngủ đi, em cũng phải đi gủ rồi.

_Uhm, anh về, em ngủ ở đây có ổn không, nhớ khóa cửa cẩn thận.Em ngủ ngon.

Nó đóng chặt của lại và ngồi tựa vào cữa.Nó tính khóc thì nó phát hiện ra chuyện còn kinh hoàng hơn là trong phòng có một con gián.Nó hét lên một tiếng.Anh vội dập cửa và xô vào.Nó ôm chặt anh và khóc.Thật ngộ nó không kịp khóc vì anh mà khóc vì sợ gián.Thế là tối đó, anh phải ở lại canh chừng gián cho nó.Nó lấy gổi ngăn chiếc giường ra làm đôi.

_Anh không được vượt qua ranh giới này.Qua đây em quýnh đó.

_Anh biết rồi, em ngủ đi.

_Không! Anh phải ngủ trước rồi em mới ngủ.

_Trời! vậy em chưa tính đến chuyện, lỡ giữa đêm anh tỉnh dậy sao.

_uhm...ờ..mệt anh quá.Nói chung em biết anh không dám làm gì em đâu.Tại chúng ta sắp chia tay rồi.Ngày mai là chấm dứt rồi, anh cũng không muốn phạm sai lầm đúng không ?

_uhm! Anh biết rồi. em yên tâm mà ngủ đi.

_Anh nek! Hôm nay anh có vui ko?

_Uhm….em làm anh thật bất ngờ khi em nói món quà sinh nhật là làm vợ anh.

_Ui! Sai rùi, làm vợ môt ngày thôi.

Em muốn biết anh đang nghĩ gì về những ngày qua.Có phải bẩy giờ anh vẫn còn rất yêu chị ấy và bên chị ấy nah sẽ hạnh phúc.

Khi anh vẫn còn yêu chị ấy,thì thời gian gian qua em chỉ là cái bong và anh không còn yêu em nữa.Có phải vậy không anh.

_Em nói vậy không đúng hoàn toàn đâu.em không hiểu được đâu.

_Ngày mai chúng ta sẽ xa nhau thật sự.em muốn biết vì sao chúng ta lại như vậy.có phải khoảng cách địa lí và thời gian chúng ta xa nhau quá dài,anh không thể chờ đợi được và chị ấy quay về, cảm xúc trong anh lại quay về.và anh phản bội em.Phải chăng lí do là như thế.

_Uhm! Có thể là như thế.anh là người không tốt.em đừng yêu anh nữa và hãy quên anh đi.

Khi nghe anh nói những lời đó, nó lại không kiềm được nước mắt.Nó nằm quay lưng , cố gượng nước mắt nhưng không thể được.Nó thúc thít và anh lại kéo nó vào lòng.anh ôm nó một cách trìu mếm.Nó biết đó chỉ là sự thương hại.Nó không cần điều đó.Nó cứ cố đẩy anh ra, Nhưng thật sự nó không còn sức để đẩy anh ra nữa.Những con mấc trong nước mắt càng lúc càng nhìu.Nó nhủi vào lòng anh và òa khóc.

_anh xin lỗi, em ngoan đừng khóc nữa, em như vậy anh cũng rất đau lòng.Anh là người xấu.Anh chưa làm cho em cảm thấy hạnh phúc bao giờ.Từ ngày quen em, anh chỉ toàn cho em sự đau khổ, anh chỉ mang cho em nổi buồn.Chưa cho em một niềm vui thật sự của tình yêu.Anh xin lỗi, nhưng anh không thể giữ được lập trường của mình.Anh không chắc chắn về bản thân mình.Nấu chúng ta tiếp tục anh sẽ lại làm em đau khổ.em đừng vì anh mà tự làm đau mình nữa.Anh muốn em hạnh phúc.Anh đã không làm được điều đó cho em.Nên để em đi là cách tốt nhất.Anh xin lỗi.

Nằm trong lòng anh, nước mắt đã làm nó đau đớn tột cùng.Bên anh mà lòng nó giá lạnh hơn bao giờ hết.

_Em hiểu rồi, bây giờ em phải quên anh và không được yêu anh hay nhớ anh gì nữa phải không anh?

Nó móc cái điện thoại trong túi xách và cho anh xem như hình ảnh của anh mà nó lưu giữ trong máy.Để mỗi khi nhớ nó thường đem ra xem.Nó để anh chứng khiến cảnh nó xóa từng tấm hình một.Rồi đến những tin nhắn dễ thương mà anh từng nhắn cho nó " anh yêu em" , " anh sẽ làm em trở thành người phụ nữ hạnh phúc trên đời" ," em đồng ý làm vợ anh nha"….rất nhìu, rất nhìu.Nó xóa từng tin nhắn một, trong những dòng nước mắt.Nó xót xa và đau lòng.Anh thì nằm lặng thinh khi thấy nó như thế.ANh không thể nói thêm lời nào.Nó luôn cả cái ghi âm của anh, cái ghi âm thu lại bài hát kỉ niệm của cả hai.Nó đã đễ trong điện thoại và nghe nó mỗi ngày.Giờ chính tay nó phải giải quyết tất cả.Nó phải xóa hết.Nhưng xóa hết dữ liệu trong điện thoại thì có xóa hết kí ức trong đầu nó không?

Nó cuổi xuống hôn lên trán anh,nước mắt nó làm ước cả mặt anh.Trong bong tối, nhưng dường như nó cũng thoáng thấy những giọt nước mắt long lanh của anh đang rưng trên bờ mi.Nó lại nhủi vào người anh.

_Anh hãy hát cho em nghe, em muốn anh hát cho em ngủ.

Và rồi anh cất tiếng hát, để nó chìm vào trong giấc ngủ với đầy nước mắt.Nó mơ một giấc mơ thật đẹp về lễ cưới của nó và anh ỡ lễ đường, Nó mặt bộ váy cưới trắng, bước vào lễ đường và anh đang đứng chờ nó.

Bỗng nó tỉnh giấc giữ đêm,Nó nhìn anh,trông anh lúc ngủ cũng đáng yêu.Nó hôn lên trán anh và thì thầm bên tai anh.

"cám ơn anh đã cho em biết tình yêu.Dù anh đã phản bội và bỏ em, nhưng cảm ơn anh đã từng cho em những giây phút ngọt ngào của tình yêu.cám ơn anh đã không quá tàn nhẫn mà cho em thời gian đễ quên được anh.Anh đã giúp em vượt qua những giai doạn khó khăn trong cuộc sống của em.Ngày xưa em phải tập học yêu anh, giờ em phải tập học để ghét anh và quên anh.Sao mà anh làm em vất vả thế. Làm em bị rơi vào khoảng trống bơ vơ.Giờ em thấy lẽ loi lắm, vì em biết ngày mai không còn anh nữa.Em sẽ đi thật xa anh ạ.Em cần trốn một nơi nào đó chỉ có em thôi.Để em có thể quên chuyện này, em phải vượt qua nổi đau mất anh , em cần một chỗ khóc thoải mái.có thể em sẽ đến Đá Lạt, vùng đất của tình yêu.Có thể không khí mắt mẻ sẽ làm hạ nhiệt cái đầu đang nóng rang của em anh ak.Anh yêu của em.Ngủ thật nogn nhé!.Anh phải thậtkhỏe mạnh, học thật tốt, và nhớ là phải quên được người cũ rồi mới yêu người khác.Đừng làm ai phải đau khỗ nữa anh ak.anh sẽ được hạnh phúc thôi.em sẽ đánh đối hạnh phúccủa em để cầu cho anh tìm thấy được hạnh phúc thật sự.em đã lên Nhà thờ cầu xin điều đó rồi.hihi"

Nói xong những điều đó nó dặn báo thức 3h sáng, để sáng mai nó âm thầm ra đi.nó xem như đã nghe lời chia tay của anh rồi.và giờ nó phải từ bỏ anh thôi.

Nó đâu biết đem đó, anh không hề ngủ mà thức trông chừng nó.Anh đã giả vờ ngủ và nghe được những lời đó của nó.Nhưng khi anh ngủ rồi thì anh ngủ rất say.Nó đã đi trong nước mắt .để anh lại trong giấc ngủ say.anh đã không kịp nói lời chia tay cuối với nó.

Nó bắt chuyến xe lên thành phố rồi từ thành phố lên Đà Lạt.Sáng hôm đó, nó đã tạm biệt anh trong nước mắt, nó đã hôn anh.Đó có thể là nụ hôn cuối của nó.Trong đầu nó chỉ một ước mong " ước gì mình mất trí nhớ, mình không biết nah là ai thì hay quá! Mình không muốn yêu nữa."

Trong không khí se lạnh của buổi sáng,Nó hit một hơi thật sâu.Nó bước lên xe và hi vọng anh sẽ chạy ra và giữ nó lại.Nhưng không thễ như vậy.Giờ đây, nó đã đi rất xa nơi anh ở.Trên chuyến xe đó, lòng nó đã quyết tâm là sẽ không yêu, không nhớ thương anh nữa.Từ đây anh và nó sẽ trở thành những người xa lạ và không biết một người như anh nữa.

Và cuộc đời nó cũng thay đỗi từ thời điểm nó bước lên chuyến xe đó.Không biết có phải điều ước của nó đang ứng nghiệm hay không.cũng chẵng biết đây gọi là sự xui xẻo của nó hay là sự may mắn.Chuyến xe của nó bị tai nạn.trong khoảnh khắc giữ sống và chết, người nó nhớ, hình ảnh hiện trong đầu nó là hình bóng anh. Những kỉ niệm đẹp của hai người chợt lướt qua trí nhớ nó.Những vết thương làm máu nó chảy nhiều hơn,và điều cuối cùng nó thấy là nụ cười của anh.Cho đến khi một va chạm mạnh làm nó ngất đi,và cũng từ lúc đó ,nó đã rời xa những đau đớn trong tâm hồn bị tổn thương vì tình yêu.Nó bị thương rất nặng và phải đưa vào bệnh viện và đã phải hôn mê rất lâu.Có lẽ nó đã có một khoảng thời gian nghĩ ngơi thật sự cho trái tim, tâm hồn và sức khỏe.

Nó đã làm được một điều mà nó từng hứa với anh rắng sẽ không lien lạc với anh nữa. Trong một năm kể từ khi nó trời anh,nó đã không liên lạc với anh.và trong trí nhớ của nó đã không còn hình bóng của anh,nó đã quên anh thật sự.Nó chẵng nhớ gì về nó về mọi người và nhất là anh.Vết thương đã là nó mất trí nhớ.nó đã có thể quên mối tình đau khỗ này và bắt đầu một cuộc đời mới.

trong cuộc sống này không có gì là ko thể xảy ra......người chân thật với tình yêu, tuy có hơi ngu ngốc nhưng vẫn là một người đáng trân trọng.Còn hơn nhưng kẻ không biết quý trọng những người thật sự quan tâm mình.
style="padding-top: 15px;">class="sig_02">class="sig_03">class="sig">class="signature_div">class="sig_05">class="sig_06">
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

====Món quà "Làm vợ anh một ngày"====

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH :: Thế Giới Truyện :: Truyện ngắn-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog