Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Welcome to Nghé B2's forum!
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Lớp B2 Tổ Chức Đi Đầm Sen!Nghé B2 đăng kí nhanh nhanh..... Liên hệ : 0121 738 4823 (Gặp Vũ nha !!) Zui lắm ah Đăng kí liền nha! Smile
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[�] vui cùng xóa sạch Mon Jul 04, 2011 11:16 am
[�] kinh nghiem choi sky garden Sat Jun 25, 2011 8:33 pm
[�] don phuong mot tinh yeu Fri May 27, 2011 3:05 pm
[�] Những chú ý khi viết văn teen nên "ngâm cứu" Mon May 16, 2011 6:58 am
[�] Hình Nghé đi Đầm Sen mùng 3 tết nè (Hottttttt) Wed May 11, 2011 9:41 pm
[�] Hướng dẫn Cài đặt The Sims 2 Full bằng hình ảnh Sun May 08, 2011 9:18 am
[�] HƯỚNG DẪN DOWNLOAD OBJECTS - TOOLS – MOD – CLOTHES FOR THE SIMS 2 Sun May 08, 2011 8:20 am
[�] Danh sách Cheat The Sims 2 + Exp Sun May 08, 2011 8:10 am
[�] The Sims 2 Collection Download (Reupload) Sun May 08, 2011 8:04 am
[�] Lots complete Sun May 08, 2011 7:45 am
[�] Download The Sims 1 Collection Sun May 08, 2011 7:21 am
[�] Những nỗ lực tuyệt vọng của Đức cuối Thế chiến II (4) Fri Apr 29, 2011 5:53 pm


Share | 
 

 PS I LOVE YOU <PART III>

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
sneak
Tài Năng
Tài Năng
avatar

Thanks : 299
Points : 13356
Reputation : 6
Join date : 01/02/2011
Tuổi : 23
Status : Tiền bạc chỉ mang lại đau khổ vì vậy bạn hãy đưa hết đau khổ của bạn cho tôi

Bài gửiTiêu đề: PS I LOVE YOU <PART III>   Mon Feb 28, 2011 6:32 pm

Chương 10

Đã bảy giờ tối; trời vẫn chưa tối hẳn. Holly mỉm cười; cuộc sống không bao giờ quá ảm đạm khi mặt trời vẫn còn chiếu sáng. Nàng đã ở bên cạnh Ciara cả một ngày, tán gẫu về những chuyến phiêu lưu của Ciara khi còn ở Úc.

Nàng bước trên con đường nhỏ dẫn vào cánh cửa chính của ngôi nhà, và bỗng chốc nhận ra khu vườn có một cái gì đó khác biệt. Nó vẫn um tùm với đủ loại cỏ dại, bụi cây mọc khắp nơi, nhưng đúng là lúc này thì trông nó rất khác.

m thanh chiếc máy cắt cỏ vang lên, Holly nhìn sang bờ rào và thấy người hàng xóm đang làm việc. Nàng vẫy tay tỏ ý cảm ơn Anh; hôm nay, anh ấy đã sang dọn vườn giúp nàng.

Công việc làm vườn luôn là của Gerry. Nhưng anh ấy cũng không phải là một người làm vườn giỏi, anh thường trồng những loại hoa trái mùa, hoặc trồng không đúng cách. Vậy mà, khi Gerry mất, khu vườn cũng theo chàng ra đi.

Nàng chợt nhớ đến cây phong lan trong nhà, vội vào lấy nước tưới. Cây phong lan đang chết khát, trông nó rất ốm yếu. Nàng thầm hứa sẽ chăm sóc nó chu đáo hơn.

Vô tình nhìn xuống chiếc nhẫn cưới trên ngón tay áp út, một cảm giác tội lỗi bỗng xâm chiếm lấy nàng. Người đàn ông ở sạp báo đã lùi bước bỏ đi rất nhanh… Holly cảm thấy thật tồi tệ. Anh ta cứ làm như thể chính nàng, chứ không phải anh ta, đang dự định bắt đầu một mối quan hệ nào đó không tốt đẹp. Nàng cảm thấy có lỗi ngay cả với dự định chấp thuận lời mời cùng anh ta đi uống cà phê nữa.

Phải chi Holly rời bỏ chồng mình vì lý do khách quan nào đấy thì nàng cũng có thể hiểu được cái khả năng bị một ai đó hấp dẫn. Nhưng chồng nàng đã mất trong khi hai người còn đang rất yêu nhau, và nàng không thể bỗng nhiên hết yêu chàng chỉ vì không có chàng bên cạnh. Nàng vẫn cảm thấy mình là người đang có gia đình, và việc ra ngoài uống cà phê cùng một người đàn ông nào đó sẽ là sự phản bội đối với Gerry. Ý nghĩ đó khiến nàng thấy ghê sợ bản thân mình. Trái tim nàng, tâm hồn nàng và thể xác nàng vẫn luôn dành cho chàng cơ mà.

Holly xoay xoay chiếc nhẫn trong tay, chìm vào suy nghĩ. Vào thời điểm nào thì nàng nên tháo chiếc nhẫn cưới này ra? Đã gần sáu tháng. Có quy định nào nêu rõ thời gian một góa phụ có thể cởi bỏ chiếc nhẫn cưới? Và giả như khi thời điểm đó cuối cùng cũng tới, nàng sẽ phải đặt chiếc nhẫn cưới ở đâu, nên đặt nó ở đâu? Bên cạnh giường ngủ của người góa phụ để người góa phụ có thể nhớ đến chồng mình mỗi ngày ư? Nàng vẫn không thôi xoay chiếc nhẫn và tự hỏi mình hết câu hỏi này đến câu hỏi khác. Không, nàng vẫn chưa sẵn sàng để tháo bỏ Gerry của nàng. Với nàng, Gerry vẫn sống.

Tiếng lò vi ba kêu "bíp". Nàng lấy đĩa thức ăn ra. Bỗng dưng, nàng chẳng muốn ăn chút nào. Nàng trút tất cả vào thùng rác.

Sáng hôm sau, Holly cố gắng lắm mới lết ra được khỏi giường để dạo bộ vài vòng trong công viên. Nàng cần phải tập thể dục trước khi trở thành một người nhếch nhác thật sự, và nàng cũng phải suy nghĩ nghiêm túc đến chuyện tìm việc làm.

Nàng ngồi xuống chiếc ghế đá trong công viên, đối diện sân chơi của trẻ và lắng nghe những tiếng la hét cười đùa của chúng. Nàng ước nàng có thể cùng vào đấy chơi trò cầu trượt hay đu quay. Tại sao con người ta phải lớn lên nhỉ? Holly nhận ra rằng giấc mơ được trở về với những ngày còn thơ ấu luôn đến với nàng vào những ngày cuối tuần.

Nàng nghĩ đến lời nhận xét quá đỗi vô tình của Richard, rằng nàng sẽ không bao giờ phải lo lắng về chuyện con cái nheo nhóc. Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi, nàng cũng đã thấy giận. Nàng mong ước mình có thể có cơ hội để được lo lắng chuyện con cái. Nàng ước nàng có được một cậu Gerry con. Nó sẽ chạy lon ton trên sân chơi và nàng có dịp hét lên, bảo nó phải cẩn thận.

Holly và Gerry đề cập đến chuyện sinh con trước khi bệnh chàng được phát hiện vài tháng. Họ đã rất háo hức. Hai người từng nằm hàng giờ trên giường cố nghĩ ra một cái tên thật hay đặt cho con, và cùng nói về những ước mơ khi làm bố, làm mẹ. Holly mỉm cươi với ý nghĩ khi Gerry được làm bố; hẳn chàng vui lắm. Nàng có thể tưởng tượng được chàng kiên nhẫn thế nào khi ngồi bên con chỉ cho nó học. Nàng có thể tưởng tượng ra chàng sẽ phản ứng dữ dội thế nào nếu con gái của chàng dẫn về nhà một cậu bạn trai nào đó. Nàng có thể tưởng tượng rằng…

Nhưng Holly cần phải thôi việc sống với cuộc đời trong tâm tưởng, nhớ lại những ký ức đã qua và mơ những giấc mơ không thể thực hiện. Nó sẽ chẳng dẫn nàng đi đến đâu.

"Ôi, mình mới nhắc đên thì đã thấy…", Holly thầm nghĩ khi nhìn thấy Richard đang dắt Emily và Timothy ra khỏi sân chơi. Trông họ rất vui vẻ bên nhau, một cảnh tượng hiếm thấy.

- Chào, Holly! - Ba cha con Richard tiến lại gần.

- Chào Anh! - Holly đáp, mỉm cười với bọn trẻ khi chúng chạy đến nắm lấy vạt áo nàng - Anh đưa các cháu đi chơi xa thế? Điều gì làm anh phải băng một quãng đường dài đến đây vậy?

- Anh dẫn bọn trẻ qua thăm ông bà, có phải thế không nào? - Anh nói, xoa đầu Timothy.

- Và chúng cháu còn đến cả tiệm McDonald nữa - Timothy thích thú nói.

- Ôi, thích nhỉ! - Holly nháy mắt - Các con thật may mắn. Bố các con không phải là người cha tốt nhất sao?

Holly thích thú nhìn hình ảnh gia đình diễn ra trước mắt mình. Cũng đã khá lâu, nàng không chơi đùa với trẻ con. Chưa một người bạn nào của Holly có con. Và cũng không phải là khôn ngoan khi nàng muốn có con trong hoàn cảnh người đàn ông của nàng không còn trên đời này nữa.

- Thôi, có lẽ bọn anh phải đi rồi - Richard cười - Tạm biệt Hol.

- Tạm biêt, cô Holly - Bon trẻ nhao lên.

Holly nhìn theo Richard đang khuất dần với cậu con trai Timothy đang ngất ngưởng tren vai và Emily vừa nắm tay bố vừa nhảy chân sáo bước theo.

Với hai đứa trẻ bên cạnh, ai nói người đàn ôngkia chính là ông anh trai khó tính của nàng.

o0o

- Xin lỗi cô! - Giọng người đàn ông yếu ớt hướng về Barbara.

- Chào ông, tôi có thể giúp gì cho ông không? - Barbara lặp lại câu nói mà cô đã nói đến lần thứ 100 trong ngày hôm đó. Cô không muốn thô lỗ khi cứ chằm chằm nhìn ông ta nhưng cô ngạc nhiên vì người này còn rất trẻ. Từ đằng xa, cái vẻ lom khom làm cô nghĩ đó là một ông già đang ở tuổi hưởng lương hưu. Anh ta có một cái bướu to trên lưng. Chiếc gậy trong tay dường như là vật duy nhất giúp anh ta đứng vững. Làn da anh ta trắng xanh như thể anh đã không nhìn thấy mặt trời trong nhiều năm. Nhưng anh ta lại có đôi mắt nâu to tròn, long lanh dưới hàng mi dài như đang cười với cô. Cô không thể không cười lại với anh.

- Tôi muốn đặt một tour nghỉ mát - Anh khẽ nói - Nhưng tôi đang tự hỏi không biết cô có thể chọn giúp tôi một nơi nào đó không.

Thường thì Barbara sẽ tỏ ra khó chịu với khách hàng nếu họ muốn cô làm một việc nằm ngoài trách nhiệm như thế. Hầu hết khách hàng là những người rất kiểu cách, đôi khi cô phải mất hàng giờ ngồi với họ, lật qua hết tất cả các tập sách giới thiệu những tour du lịch… Và thường thì cô làm việc đó một cách miễn cưỡng mà không mấy quan tâm họ muốn đi đâu. Nhưng người đàn ông này có vẻ rất dễ mến. Cô cũng thấy ngạc nhiên với chính thái độ của mình.

- Không vấn đề gì, thưa ông. Xin mời ông ngồi xuống kia và chúng tôi sẽ tìm cho ông một nơi thích hợp - Cô chỉ vào chiếc ghế và quay đi để không phải nhìn thấy anh ta vất vả xoay xở ngồi xuống.

- Nào - Cô nói, miệng cười tươi - Có nơi nào ông đặc biệt muốn đến thăm không?

- Ừm… Tây Ban Nha… Lanzarote, có lẽ thế.

- Và ông muốn có một kỳ nghỉ hè thú vị, có phải không?

Người đàn ông chậm rãi gật đầu. Họ cùng xem qua các tập sách giới thiệu tour và cuối cùng, anh ta cùng tìm được một nơi ưa thích. Barbara thấy vui vì anh ta lắng nghe lời khuyên của cô, không giống những khách hàng khác, thường làm ngơ trước những thông tin mà cô cung cấp.

- Vậy, ông có muốn chọn một tháng nào cụ thể không? - Cô hỏi, mắt nhìn vào bảng giá.

- Tháng tám được không ạ? - Anh hỏi.

- Tháng tám rất thuận lợi cho chuyến đi đấy ạ - Cô đồng tình - Ông muốn đặt phòng quay ra biển hay phòng nhìn ra hồ bơi? Nếu ông chọn phòng quay ra biển thì chi phí phụ thêm sẽ là 30 euro - Cô nói thêm thật nhanh.

Anh nhìn vào khoảng không trước mắt, nghĩ ngợi đôi chút rồi quyết định.

- Xin cho tôi phòng hướng ra biển.

- Vâng, hay lắm ạ. Xin ông cho biết tên và địa chỉ?

- Ồ, thật ra chuyến đi này không phải cho tôi. Tôi muốn dành một sự ngạc nhiên cho vợ tôi và các bạn của cô ấy.

Đôi mắt nâu của anh nhìn xa xăm trông buồn vời vợi.

Barbara hắng giọng, cô cảm thấy hơi căng thẳng:

- Vâng, ông thật chu đáo, thưa ông - Cô cảm thấy mình phải nói thêm điều gì đó nữa - Ông có thể cho tôi biết tên và địa chỉ của họ được không ạ?

Barbara đã hoàn thành xong các chi tiết cần thiết. Người đàn ông ghi sec thanh toán số tiền trên hóa đơn. Cô bắt đầu in tờ chương trình ra để đưa cho anh.

- Ồ, liệu tôi có thể để lại tờ chương trình ở đây được không? Tôi muốn dành cho vợ tôi một sự ngạc nhiên. Tôi e rằng nếu mang về nhà, cô ấy sẽ vô tình biết được.

Barbara mỉm cười, người vợ của anh ta mới may mắn làm sao.

- Phải đến tháng bảy tôi mới cho cô ấy biết, vậy cô có thể giữ im lặng cho đến khi ấy được chứ?

- Không vấn đề gì, thưa ông. Thường thì các chuyến bay chỉ được xác nhận lại vài tuần trước chuyến đi thôi. Vì thế, chúng tôi cũng chẳng có lý do gì để gọi đến nhà khách hàng.

- Cảm ơn vì sự giúp đỡ của cô, Barbara - Người đàn ông nói, và mỉm cười. Nhưng Barbara có thể đọc được nỗi buồn trong đôi mắt long lanh của anh.

- Không có gì, hân hạnh được biết ông, ông…

- Tên tôi là Gerry - Người đàn ông mỉm cười lần nữa.

- Vâng, rất hân hạnh, Gerry. Tôi chắc rằng vợ ông sẽ có một chuyến đi tuyệt vời. Bạn của tôi cũng đã đến đó năm ngoái và cô ấy rất thích - Barbara cảm thấy cần phải khắng định lại với người đàn ông rằng vợ anh ta sẽ rất vui.

- Thôi, có lẽ đã đến giờ tôi phải về, trước khi mọi người nghĩ rằng tôi bị bắt cóc. Người ta còn không cho tôi ra khỏi giường nữa, cô biết đấy - Người đàn ông lại mỉm cười, còn Barbara thì đang rất xúc động.

Cô bước nhanh ra khỏi bàn tiếp tân và mở cửa tiễn khách. Anh từ từ bước lên chiếc taxi đang đợi sẵn bên ngoài. Cô nhìn ra, thấy Gerry đang cười và đưa ngón tay cái lên, như để khen tặng và cảm ơn cô về tất cả.

o0o

Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng bảy. Barbara đang cáu kỉnh ngồi trong quầy. Hôm nay lại là ngày nóng nhất trong năm. Melissa đã đi làm trở lại. Barbara rất ghét những ngày trời nóng nực thế này.

- Này, sao cậu không ra ngoài vài phút đi, mình sẽ giúp cậu tiếp khách hàng tiếp theo - Melissa nói, mắt hướng về phía người phụ nữ đang đẩy cửa bước vào.

- Xin chào, tôi có thể giúp gì cho cô ạ? - Melissa mỉm cười nhìn người phụ nữ.

- Vâng, tôi muốn hỏi xem cô Barbara có còn làm việc ở đây không ạ?

Barbara khựng lại ngày khi vừa bước ra đến cửa. Cô chần chừ không biết có nên quay lại hay không. Cuối cùng, vẻ miễn cưỡng, cô quay lại bàn làm việc. Barbara nhìn người phụ nữ đang đứng trước mặt. Cô ấy rất xinh, nhưng đôi mắt trông mệt mỏi và đầy vẻ u sầu.

- Vâng, tôi là Barbara đây.

- Ồ, tốt quá! - Người phụ nữ trông nhẹ nhõm hẳn - Thế mà tôi cứ lo rằng không gặp được cô.

- Tôi có thể giúp gì cho cô.

- À, vâng, tôi hy vọng là cô có thể - Người phụ nữ nói, đưa tay lục tìm trong túi xách thứ gì đó, vẻ nôn nóng.

Barbara nhướn mày nhìn Melissa.

- Đây rồi - Người phụ nữ lên tiếng. Cô lấy bức thư đã nhàu nát ra khỏi túi xách - Hôm nay, tôi nhận được cái này của chồng tôi gửi cho tôi và tôi tự hỏi không biết cô có thể giúp tôi giải thích chuyện này được không ạ.

Barbara cau mày nhìn mảnh giấy quăn góc đang nằm trên quầy. Đó là một trang giấy được xé ra từ tập chương trình du lịch trên đó có dòng chữ viết tay: "Văn phòng du lịch Swords. Gặp cô Barbara"

Barbara cau mày lần nữa và quan sát mảnh giấy kỹ hơn.

- Bạn tôi đã đến nơi này cách đây hai năm.. và còn gì hơn thế nữa thì tôi chưa nghĩ ra. Thế cô có thêm thông tin gì không?

Người phụ nữ lắc đầu.

- Thế cô không thể hỏi chồng cô được sao? - Barbara hơi bối rối.

- Không, anh ấy không còn ở đây nữa - Người phụ nữ buồn bã nói, đôi mắt đong đầy những giọt lệ.

Barbara bỗng sợ hãi. Nếu ông chủ nhìn thấy cô làm cho một khách hàng nào đó khóc thì chắc lão ta sẽ ra lệnh cho cô biến khỏi nơi này mất.

- Thôi được rồi, xin cho tôi biết tên, có lẽ tên cô có lưu trong máy tính của tôi.

- Tên tôi là Holly Kennedy - Giọng người phụ nữ run run.

- Holly Kennedy, Holly Kennedy… - Melissa lẩm bẩm.

Rồi như sực nhớ ra điều gì, cô reo lên - Ôi! Đợi chút đã nào, tôi đang định gọi cho cô đây! Thật là kỳ lạ! Tôi được Barbara dặn rất kỹ rằng không được gọi cho cô trước tháng bảy vì một vài lý do..

- Ôi! - Barbara ngắt lời đồng nghiệp, cuối cùng cô cũng nhận ra chuyện gì đang xảy ra - Cô là vợ của Gerry có phải không? - Cô hỏi đầy vẻ hy vọng.

- Vâng! - Mắt Holly mở to - Anh ấy đã đến đây sao?

- Vâng, anh ấy đã đến đây - Barbara mỉm cười gật đầu - Anh ấy là người rất dễ mến.

Melissa nhìn chằm chằm vào Barbara và người phụ nữ, không biết chuyện gì đang diễn ra.

Barbara bỗng thấy thương cảm cho người phụ nữ đang đứng trước mặt mình: cô ấy còn quá trẻ, và cô ấy chắc hẳn đã phải trải qua một giai đoạn rất khó khăn. Nhưng dù sao cô cũng thấy vui vì ít ra mình cũng có thể làm được điều gì đó cho người phụ nữ đáng thương này.

- Melissa, cậu có thể lấy cho Holly ít khăn giấy giúp mình không? Mình muốn giải thích cho Holly hiểu mọi chuyện - Cô nhìn Holly mỉm cười, rồi quay trở lại với chiếc máy tính trong khi Melissa vừa trở ra với hộp khăn giấy trên tay.

- Holly - Barbara nhẹ nhàng nói - Gerry đã sắp xếp một chuyến du lịch cho cô, Sharon Mccathy và Denise Hennessey để đến Lanzarote trong một tuần, từ 30-7 đến 5-8.

Holly ôm mặt, quá đỗi ngạc nhiên, và nước mắt cô bắt đầu tuôn rơi.

- Anh ấy đã chọn một nơi rất hoàn hảo cho cô - Barbara nói tiếp, cảm thấy rất vui với vai trò của mình - Đó là nơi mà cô sẽ đến - Cô nói, chỉ tay vào tờ giấy quăn góc trước mặt Holly - Cô sẽ rất thích nơi này, hãy tin tôi. Khi bạn tôi đến đó, cô ấy đã rất thích. Ở đó có vô số các nhà hàng, cả quán bar và… - Đang thao thao, Barbara bỗng im bặt. Cô nhận ra người nữ khách hàng của mình chẳng buồn quan tâm đến những thông tin đó.

- Anh ấy đến đây khi nào? - Holly hỏi, giọng hồi hộp.

Barbara ấn bàn phím.

- Anh ấy đặt chuyến đi này vào ngày 28 - mười một.

- Tháng mười một ư? - Holly há hốc miệng - Anh ấy còn không được ra khỏi giường nữa cơ mà! Anh ấy đến đây một mình sao?

- Vâng, nhưng có một chiếc taxi đợi anh ấy bên ngoài suốt buổi hôm ấy.

- Anh ấy đến vào lúc mấy giờ?

- Tôi xin lỗi, tôi không nhớ. Chị biết đấy, cũng khá lâu rồi…

- Vâng, dĩ nhiên. Tôi xin lỗi.

Barbara kể lại tất cả những gì cô có thể nhớ được cho đến khi Holly không còn điều gì phải thắc mắc thêm nữa.

- Cảm ơn cô rất nhiều, Barbara - Holly đến bên quầy và ôm chầm lấy Barbara - Cảm ơn cô.

- Không có gì - Barbara cũng ôm lấy Holly - Hãy trở lại và cho chúng tôi biết mọi chuyện tiến triển thế nào nhé. Và đây là tất cả những thông tin cần thiết của chuyến đi - Cô đưa cho Holly một chiếc phong bì thật dày và nhìn theo khi Holly quay bước.

- Chuyện quái quỷ gì thế, Barbara? - Melissa đang tò mò muốn biết hết mọi chuyện. Barbara bắt đầu kể lại mọi chuyện cho bạn nghe.

Một nhân viên nam bước vào:

- Nào, các cô gái, tới giờ ăn trưa rồi. Barbara, không được hút thuốc trong phòng nữa đấy… Chúa lòng lành, các người đang khóc chuyện gì thế hả.

Chương 11

Sharon xin nghỉ sớm ngay khi cậu gọi và cô ấy ghé qua đón mình ở cửa hiệu - Denise giải thích, quan sát gương mặt Holly cố đoán xem chuyện gì đang xảy ra.

- Ồ, hai người không cần phải làm thế - Holly nói, giọng nàng như không còn chút sức sống, tay lần tìm chiếc chìa khóa cửa chính.

- Này, dạo này cậu dọn lại khu vườn đấy à? - Sharon hỏi, đưa mắt nhìn xung quanh.

- Không, hàng xóm của mình làm đấy, mình nghĩ thế - Holly vẫn còn loay hoay với chùm chìa khóa trong tay.

- Cậu nghĩ thế ư? - Denise cố duy trì cuộc nói chuyện trong khi Holly vẫn tiếp tục tra vào ổ khóa với một chiếc chìa khác.

- Uh! Hoặc là hàng xóm của mình hoặc là một con yêu tinh nhỏ nào đó ẩn nấp trong góc vườn - Nàng cáu kỉnh vì mấy cái chìa khóa đáng nguyền rủa. Denise và Sharon nhìn nhau cố nghĩ xem họ nên làm gì. Họ nói với nhau bằng cử chỉ để giữ im lặng vì rõ ràng là Holly đang căng thẳng.

- Chết tiệt! - Holly kêu lên, quăng cả chùm chìa khóa xuống đất. Denise vội vàng tránh sang một bên.

Sharon cúi xuống nhặt.

- Bồ ơi, không cần phải căng thẳng đâu - Cô lắc lắc vai Holly.

Cánh cửa cuối cùng cũng được mở và Holly phải chạy thật nhanh để tắt chuông báo động. Cảm ơn trời vì Holly vẫn còn nhớ mã số - Năm Gerry và nàng gặp nhau.

Đoạn, Holly đi ngay vào nhà vệ sinh, ra sức vốc nước lên mặt. Nàng muốn lấy lại bình tĩnh. Khi đã cảm thấy khá hơn, nàng mới ra tiếp hai cô bạn đang ngồi đợi mình trong phòng khách.

- Giờ thì mình sẽ nói cho các cậu biết chuyện này. Hôm nay, mình mở phong thư tháng bảy của Gerry, và đây là những gì Gerry viết trong thư - Nàng lấy từ trong túi ra một tấm thiếp nhỏ gắn với tập chương trình du lịch. Tấm thiếp chỉ vỏn vẹn mấy dòng.

Chúc em có một kỳ nghỉ đáng nhớ!

Tái bút: anh yêu em…

Mãi một lúc sau Denise mới thôi bất ngờ. Cô đưa tay lên che miệng:

- Ôi! Chúa ơi! - Cô thở hổn hển, chồm người về phía trước.

Sharon nhoài người tới trước, hồi hộp không kém Denise.

- Gerry đặt cho cậu một chuyến du lịch thật sao?

- Không - Holly nghiêm mặt lắc đầu.

Sharon và Denise cùng ồ lên, ngả người ra ghế, thất vọng.

Holly mỉm cười tinh nghịch.

- Gerry đã đặt cho cả ba chúng ta một chuyến du lịch!

Hai cô gái hét lên với niềm thích thú.

- Ôi, thật không thể tin được - Denise nói, sau khi nghe Holly thuật lại mọi chuyện - Gerry mới đáng yêu làm sao!

Holly gật đầu, bỗng thấy thật tự hào về chồng nàng, chàng đã một lần nữa làm mọi người phải ngạc nhiên.

Sau khi Sharon và Denise ra về, Holly tìm một chai rượu mang sang nhà người hàng xóm. Nàng bấm chuông và đợi.

- Chào Holly - Người hàng xóm tên Derek vui vẻ - Xin mời vào, mời vào.

- Không, tôi sẽ không làm phiền anh lâu. Tôi mang cho anh cái này - Nàng đưa anh chai rượu - Để cảm ơn anh.

- Vâng, Holly, cô thật chu đáo - Anh nói, song ánh mắt lộ vẻ bối rối - Nhưng cô cảm ơn tôi về điều gì ý nhỉ, tôi có thể biết được không?

- Về việc anh đã dọn giúp tôi khu vườn - Nàng nói, mặt bắt đầu đỏ lên - Tôi chắc rằng ban quản lý khu đất này đang nguyền rủa tôi vì khu vườn của tôi đã làm mất đi vẻ mĩ quan của con đường - Nàng cười.

- Holly, không đến nỗi như thế đâu, tất cả chúng tôi đều hiểu mà… Nhưng tôi xin lỗi… Tôi giúp cô dọn dẹp nó khi nào vậy nhỉ?

- Ồ - Holly hắng giọng, cảm thấy khá bối rối - Tôi đã nghĩ người đó chính là anh đấy chứ.

- Không, không…

- Thế ư! Vậy nhân tiện, anh có biết ai đã giúp tôi việc này không?

- Quả thật là tôi không biết - Derek nói, vẻ hết sức bối rối - Nói thật là, tôi cứ nghĩ chính cô đã làm việc đó đấy chứ - Anh cười to - Thật là kỳ lạ!

Holly không biết phải nói gì.

- Vậy có lẽ cô muốn mang cái này về - Anh nói, vẫn lúng túng đến tội nghiệp, dúi chai rượu trở lại cho Holly.

- Ồ, không, không, được rồi - Nàng cười lần nữa - Anh cứ giữ lấy, xem như tôi cảm ơn anh vì đã … làm một hàng xóm của tôi. Dù sao, tôi cũng phải về để anh tiếp tục bữa tối nữa.

Nàng quay nhanh ra cổng với gương mặt nóng bừng vì xấu hổ. Có kẻ ngốc nào lại không biết ai đang làm vườn cho mình cơ chứ.

Nàng tiếp tục gõ cửa vài nhà nữa, nhưng trước sự bối rối của nàng, có vẻ như chẳng ai hiểu nàng đang nói về chuyện gì. Mọi người ai cũng có công việc riêng, có cuộc sống riêng để lo lắng, thế là cũng đủ lắm rồi, họ làm gì có thời gian để lo dọn vườn cho nàng. Nàng lủi thủi trở về nhà.

Chuông điện thoại cũng vừa reo.

- A lô? - Nàng hổn hển thở.

- Chị vừa làm gì thế, chạy ma ra tong sao?

- Không, chị đang chạy theo mấy con yêu tinh - Holly giải thích.

- Ồ, hay đấy.

Kỳ lạ nhất là Ciara không hỏi gì thêm.

- Hai tuần nữa là sinh nhật của em.

Holly hoàn toàn không nhớ gì cả.

- Ừ, chị nhớ mà - Nàng ra vẻ.

- À, bố và mẹ muốn cả gia đình chúng ta cùng đến một nhà hàng nhỏ nào đó…

Holly không mấy thích thú với kế hoạch đó.

Nàng nghe thấy tiếng Ciara nói vọng lại trong ống nghe:

- Bố, chị Holly cũng không thích ra nhà hàng.

Holly khúc khích cười khi nghe thấy giọng bố lầu bầu trong điện thoại.

Ciara lại nói to vào điện thoại để bố cô nghe:

- Thôi được, vậy ý em là chúng ta cứ tổ chức cùng gia đình nhưng phải mời thêm vài người bạn nữa để bữa tiệc thêm phần thú vị. Chị nghĩ thế nào?

- Nghe có vẻ hay đấy - Holly đành phải tán thành.

Ciara lại hét to.

- Bố, chị Holly cũng đồng ý với ý kiến của con.

"Vậy thì tốt", Holly nghe bố nàng nói, "nhưng lão già này không định trả tiền cho khẩu phần của đám bạn con đâu đấy".

Holly nói thêm:

- Định nói với em gì nhỉ? À, tại sao chúng ta không tổ chức một bữa tiệc nướng ngoài trời. Như vậy sẽ đỡ tốn kém hơn.

- Này, ý kiến này tuyệt lắm đấy! - Ciara lại hét lên lần nữa - Bố, bố nghĩ sao nếu chúng ta tổ chức một bữa tiệc ngoài trời?

Không nghe tiếng bố trả lời.

- Bố thích ý tưởng này đấy - Ciara nói vào ống nghe - "Ngài siêu đầu bếp" của chúng ta sẽ cho chúng ta một bữa ra trò đấy.

Holly bật cười vì cái biệt danh ngộ nghĩnh mà cô em vừa mới gán cho bố. Bố của nàng thường rất thích tổ chức các buổi tiệc ngoài trời; ông thường dành toàn bộ thời gian để chuẩn bị mọi thứ chu đáo. Ông thường là người chịu trách nhiệm chính với những vỉ nướng và rất tự hào với công trình của mình. Gerry cũng thường phụ giúp bố vợ mình. Có gì liên quan giữa các buổi tiệc liên hoan ngoài trời và đàn ông không nhỉ? Có thể đó là dịp duy nhất để họ trổ tài nấu nướng của mình.

- Vậy chị sẽ báo với Sharon, Denise, John và nhớ gọi cả anh chàng Daniel của chị đến luôn đấy. Anh ấy mới tuyệt làm sao! - Ciara dặn dò.

- Ciara, chị hầu như có biết gì về anh ta đâu. Bảo Declan mời anh ấy đi. Cậu ấy gặp Daniel thường xuyên mà…

- Không, bởi vì em muốn chị khéo léo nói với anh ấy rằng, anh ấy là khách mời… đặc biệt của em. Dù sao em cũng thấy Declan cũng sẽ không tự nhiên khi làm việc này.

Holly cố tìm cách khoái thác.

- Thôi đi nào! - Ciara cáu kỉnh nói - Em thật sự mến anh chàng này mà!

o0o

Holly rất vui với món quà nàng mua cho Ciara và biết là cô bé sẽ rất thích - Một chiếc xuyên rốn hình bướm có đính pha lê hồng trên mỗi cánh. Nàng chọn nó cho phù hợp với hình bướm mới xăm của Ciara. Nàng rất vui khi nhìn thấy mọi người đã có mặt đông đủ trong vườn. Denise đã đến cùng với Tom và Daniel. Holly cau mày vì một lần nữa không thấy Jack xuất hiện. Lâu lắm rồi, từ ngày Jack giúp nàng lau dọn tủ đồ của Gerry, nàng không gặp lại anh. Ngay khi còn bé, Jack đã rất hiểu Holly. Anh luôn biết nàng cần gì hay cảm thấy như thế nào… Khi nói nàng cần không gian riêng, Holly không có ý nói rằng nàng muốn anh thôi quan tâm đến nàng. Jack không hề liên lạc với nàng từ dạo đó; Holly cảm thấy bất an và thầm mong sẽ không có chuyện gì xảy ra với anh.

Holly đến bên Ciara với món quà trên tay, cô bé không ngần ngại xé toạc lớp giấy gói. Holly chậc lưỡi: "Lẽ ra mình không nên phí công cặm cụi gói kỹ đến thế".

- Ôi, Holly, em rất thích - Ciara kêu lên, choàng tay ôm lấy chị.

- Chị cũng nghĩ là em sẽ thích. Cảm ơn em vì đã thích nó. Em sẽ đeo nó ngay bây giờ chứ? - Holly cười.

Lúc này mùi thơm của thịt nướng đã lan tỏa khắp khu vườn. Holly nhìn thấy Richard và tiến thẳng lại chỗ anh.

Nàng hỏi ngay:

- Richard, anh có dọn vườn giúp em không?

Richard đang ngồi bên lò nướng, nhìn lên:

- Gì cơ? Anh làm cái gì cơ?

Những người xung quanh đều ngừng nói chuyện, quay đầu nhìn Holly.

- Anh có đến dọn vườn giúp em không? - Nàng lặp lại câu hỏi. Nàng không biết tại sao nàng lại tỏ ra khó chịu với anh ấy đến thế, có lẽ là do nàng luôn cảm thấy giận Richard. Mà cũng có thể chỉ là do nàng thấy khó chịu khi hoàn toàn không biết ai đã xuất hiện trong vườn nhà mình.

- Khi nào cơ? - Richard ngớ người nhìn xung quanh, như thể anh đang bị em gái mình buộc tội vậy.

- Em không biết nữa - Nàng cáu kỉnh đáp - Có lẽ là trong suốt cả mấy tuần qua.

- Làm gì có, Holly - Anh cũng bắt đầu thấy phiền phức - Chúng tôi còn phải làm việc, cô biết đấy.

- Chuyện gì thế con gái? Có ai đó làm gì khu vườn của con sao? - Bố nàng tiến lại gần.

- Vâng, khu vườn bỗng trở nên sạch sẽ, nhưng con không biết ai đã làm việc đó - Nàng lẩm bẩm, lấy tay xoa xoa trán.

Là bố phải không ạ?

Cũng như những người khác, ông Frank liên tục lắc đầu.

- Là cậu phải không Declan?

- Chúa ơi! Suy nghĩ kỹ đi Holly - Declan nói vẻ châm biếm.

Ciara cười lớn.

- Để em giúp cho, Holly.

Đoạn cô đưa hai tay lên làm động tác bắc loa, nói lớn:

- Có ai ở đây đã giúp chị Holly làm vườn không?

Mọi người nhìn nhau, lắc đầu, chẳng ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.

- Thế có nhanh hơn không? - Ciara thích chí cười khAnh khách.

Holly nhìn Ciara vẻ nghi ngờ rồi đến chỗ của Denise, Tom và Daniel phía bên kia khu vườn.

- Chào, Daniel - Holly gật đầu chào anh.

- Chào Holly. Đã lâu không gặp - Anh đưa cho nàng một lon bia.

- Cậu vẫn chưa tìm thấy con "Yêu tinh" ấy ư? - Denise hỏi.

- Chưa - Holly đáp - Nhưng thật là kỳ quặc!

Quay sang Tom và Daniel, Holly giải thích câu chuyện.

- Cô có nghĩ là anh Gerry sắp xếp chuyện này không? - Tom buột miệng và Daniel ném một cái nhìn về phía anh.

- Không - Holly nói rồi quay mặt đi, cảm thấy bực bội vì ngay cả người đàn ông lạ mặt này cũng biêt chuyện riêng tư của nàng - Nó chẳng có liên quan gì hết.

Nói rồi, nàng quắc mắt nhìn Denise. Denise nhún vai, thật sự cô không hề kể gì với Tom cả.

Holly quay sang Daniel.

- Cảm ơn anh vì đã đến, Daniel.

- Ồ, tôi phải cảm ơn cô mới phải. Tôi rất vui được đến đây.

Daniel hôm nay trông thật khác. Anh mặc một chiếc áo Gi lê màu xanh dương đậm và chiếc quần sooc ngắn ngang gối, cũng có màu xanh như trang phục của lính hải quân. Holly liếc nhìn đôi bắp tay săn chắc khi anh cầm lon bia lên uống. Nàng không nghĩ anh lại có một thân hình cân đối như thế.

- Anh có làn Daniel rám nắng rất đẹp - Nàng buột miệng, nhằm tránh bị bắt gặp là đang nhìn trộm Daniel.

- Và cô cũng thế - Anh nói, cố ý nhìn xuống đôi chân nàng.

Holly cười thẹn.

- Kết quả của mấy tháng thất nghiệp đấy!

- Tháng vừa rồi tôi có đi Miami và ở đó một thời gian, thành ra mới đen nhẻm thế này.

- Ồ, anh thật may mắn. Ở đó vui chứ?

- Vâng, rất vui - Anh gật đầu mỉm cười - Cô đến đó bao giờ chưa?

Nàng lắc đầu.

- Nhưng ít ra thì sắp tới, chị em chúng tôi cũng chuẩn bị một chuyến du lịch đến Tây Ban Nha. Tôi không thể chờ thêm được nữa - Nàng xoa xoa đôi bàn tay.

- Vâng, tôi có nghe nói. Và tôi đã nói đó là một ngạc nhiên thú vị dành cho cô.

Họ chuyện trò thêm một lát về chuyến đi của anh.

- Tôi hy vọng là anh không đi Miama cùng với một người phụ nữ khác, nếu không, Ciara chắc phải buồn lắm - Thốt xong câu đó, nàng mới biết mình đùa không đúng lúc, rồi tự trách mình sao lại tỏ ra quá đường đột.

- Không, không đâu - Daniel nói vẻ nghiêm túc - Tôi chia tay bạn gái cũ một vài tháng trước đây.

- Ồ, xin lỗi. Tôi rất lấy làm tiếc - Holly nói - Anh và cô ấy quen nhau lâu chưa?

- Bảy năm rồi.

- Ồ, một quãng thời gian dài.

- Vâng - Anh quay mặt đi.

Holly biết anh đang không cảm thấy thoải mái khi đề cập đến chuyện này, vì thế nàng nhanh chóng chuyển đề tài.

- À, nhân tiện Daniel - Nàng hạ giọng - Tôi cảm ơn anh rât nhiều vì anh đã đi tìm tôi và an ủi tôi vào đêm hôm nọ. Hầu như tất cả đàn ông đều bỏ chạy khi nhìn thấy phụ nữ khóc; anh thì không thế - Holly mỉm cười vẻ cảm kích.

- Không có gì đâu, Holly. Tôi không muốn nhìn thấy cô buồn - Daniel nở một nụ cười nhẹ nhàng.

- Anh thật là một người bạn tốt. À, anh đã tặng Ciara quà sinh nhật chưa?

- Chưa, hôm nay cô ấy có vẻ khá là… bận rộn.

- Tôi gọi cô ấy lại nhé, đồng ý không?

- Vâng - Daniel cười.

- Ciara! - Holly gọi - Một món quà nữa cho em này!

- Gì thế? - Cô bé chạy ngay đến chỗ họ.

Holly hất đầu về phía Daniel.

- Món quà của anh ấy đấy.

Ciara hồi hộp quay sang Daniel.

- Tôi đang tự hỏi không biết cô có nhã ý muốn làm việc ở quầy bar trong câu lạc bộ của chúng tôi không?

Ciara tròn xoe mắt:

- Ôi, Daniel, như thế thì còn gì bằng. Tuyệt quá đi mất.

- Cô đã từng làm công việc này bao giờ chưa?

- Ồ, nhiều là đằng khác - Ciara phất tay ra vẻ.

Daniel nhướn mày.

- Thật đấy! Em làm việc này suốt các kỳ nghỉ hè - Cô nói, vẻ rất hãnh diện.

Daniel mỉm cười.

- Vậy em bắt đầu ngay tuần tới được chứ?

- Ôi! - Cô bé nhãy lên sung sướng, rồi ôm chầm lấy Daniel một cách hết sức tự nhiên, miệng không ngớt lời cảm ơn.

"Cái con bé này, đúng là đáo để!", Holly thầm nghĩ khi thấy cô em gái gần như bóp nghẹt lấy Daniel. Mặt anh chàng bắt đầu đỏ bừng lên, anh nhìn Holly cầu cứu. Bỗng nhiên, cả khu vườn im bặt. Mọi người đều hướng mắt về phía cửa nhà ăn. Mẹ Holly xuất hiện với một chiếc bánh sinh nhật lớn trong tay và hát bài "Chúc mừng sinh nhật". Những người khác cũng hòa theo lời ca. Còn Ciara, cô chỉ biết đứng lặng người vì xúc động. Khi mẹ Holly bước ra ngoài, Ciara nhìn thấy có một ai đó đang bước theo sau, trên tay ôm một bó hoa lớn che gần kín gương mặt. Và khi người đàn ông lạ mặt từ từ kéo bó hoa ra, Ciara há miệng kinh ngạc.

- Mathew!

Holly cũng nhận ra đó chính là người đàn ông chụp ảnh cùng với em gái nàng. Nàng nắm lấy tay Ciara day day, gần như không nói được lời nào.

- Anh xin lỗi vì đã cư xử như một thằng ngốc, Ciara - Giọng Úc đặc sệt của Mathew vang lên - Anh yêu em! Hãy để anh được quay về bên em.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Ciara, chờ xem cô trả lời thế nào.

Môi Ciara run run, cô đứng lên, chạy ào về phía Mathew. Holly thật sự xúc động, đôi mắt bỗng rưng rưng khi chứng kiến cảnh em gái mình được đoàn tụ cùng với người đàn ông mà cô bé thương yêu.

Chương 12

Chúng tôi đang trên một chuyến nghỉ hè! - Các cô gái cùng nhau reo hò khi họ cho xe hướng về sân bay. Holly không nhớ lần cuối cùng nàng cảm thấy thực sự vui vẻ là khi nào. Nàng cảm thấy như đang được quay về những ngày còn đi học, và mỗi kỳ nghỉ hè đều được đi đâu đó cùng với những người bạn của mình. Cặp sách nàng lúc nào cũng đầy những kẹo, sô cô la và tạp chí, các cô gái đang ngồi phía sau vẫn không ngừng hát ê a. Chuyến bay của họ bắt đầu vào 9h tối, và họ sẽ đến Lanzarote vào sáng sớm hôm sau.

Xe vừa dừng ở sân bay, các cô gái vội ùa ra trong khi John hì hục bưng bê hành lý của họ. Denise băng qua đường và chạy ngay vào phòng chờ như thể làm vậy thì cô sẽ đến được Lanzarote sớm hơn. Holly vẫn đứng lại chờ Sharon chào tạm biệt chồng.

- Em phải cẩn thận đấy nhé - John lo lắng căn dặn - Đừng có làm điều gì thiếu suy nghĩ đấy nhé.

- John, em sẽ cẩn thận mà.

- Ở nhà, em có thể làm gì cũng được, nhưng em không thể hành động tùy tiện khi đến một đất nước hoàn toàn xa lạ, em hiểu chứ?

- John - Sharon nói, cô choàng tay ôm cổ chồng - Chỉ là em đang đi nghỉ một tuần thôi; anh không cần phải lo lắng nhiều như vậy đâu.

John thì thầm điều gì đó vào tai Sharon và cô gật đầu:

- Em biết, em biết.

Holly đứng nhìn vợ chồng bạn quyến luyến tạm biệt nhau. Nàng chợt nhớ đến lá thư tháng Tám của Gerry, đang nằm đâu đó trong ngăn trước túi xách. Chỉ vài ngày nữa thôi, nàng sẽ có thể mở nó ra. Thật là xa xỉ làm sao, mặt trời, bãi cát, biển và Gerry. Tất cả đều cùng bên cạnh nàng một lúc.

Holly bước theo Sharon và Denise xếp hàng làm thủ tục hải quan giữa một hàng người dài dằng dặc.

- Mình đã bảo mà, lẽ ra chúng ta nên đến sớm hơn - Denise rên rỉ.

- Có đến sớm thì cũng phải xếp hàng mà - Holly lí lẽ.

- Phải, nhưng ít nhất một kẻ nghiện thuốc như mình cũng kịp hút một điếu thuốc - Denise càu nhàu.

- Thôi nào! - Sharon lên tiếng, vẻ nghiêm túc - Liệu mình có thể nói với hai cậu điều này trước khi chúng ta rời khỏi đây không. Mình không định trải qua một tuần uống rượu hay làm điều gì đó ngông cuồng đâu. Mình chỉ muốn được thư giãn bên hồ bơi hay bên bờ biển để đọc sách, thuởng thức vài món ăn ngon và đi ngủ sớm, thế thôi.

Denise nhìn Holly, vờ kinh ngạc.

- Đã quá muộn chưa để mời một người khác, Hol? Cậu có đề nghị gì không? Hành lý của Sharon vẫn chưa qua thủ tục và John cũng chỉ mới về được một đoạn thôi.

Holly cười vì câu đùa của bạn mình.

- Không đâu, mình phải đồng ý với Sharon về điểm này. Mình chỉ muốn đi nghỉ để thư giãn. Và nhất là đừng có xảy ra chuyện gì tương tự vụ "Những cô gái và Thành phố về đêm" khiến chúng ta thêm căng thẳng.

- Cô gái ấy nhìn gì tụi mình vậy nhỉ? - Denise lay lay tay Sharon, giọng rít qua kẽ răng, mắt nhìn về phía người phụ nữ đang ngồi phía cuối quầy bar.

- Chắc tại cậu cứ nhìn chằm chằm cô ta - Sharon trả lời, cúi xuống nhìn đồng hồ - Chỉ còn mười lăm phút nữa thôi.

- Không, các cậu, mình nói thật đấy - Denise tiếp tục - Không phải mình mắc chứng hoang tưởng đâu. Cô ta đang nhìn chằm chằm vào chúng ta đấy.

- Vậy thì tại sao cậu không lại gần và hỏi xem cô ta muốn gì - Holly đùa.

- Không cần thiết đâu! Cô ta đang tiến lại phía tụi mình đấy.

Holly nhìn lên và thấy một cô gái tóc vàng cao gầy với bộ ngực độn to đùng đang tiến lại gần.

- Tốt hơn là cậu hãy chuẩn bị sẵn sàng tác chiến, Denise yêu quý ạ. Trông cô ta có vẻ là một kẻ ghê gớm đấy - Holly trêu, và Sharon tý nữa thì bị sặc trong cốc nước đang uống.

- Xin chào! - Cô gái lạ lên tiếng.

- Xin chào - Sharon lịch sự đáp lại.

- Tôi không định bất nhã khi nhìn chằm chằm vào các cô nhưng tôi phải đến gần để xem các cô có phải là diễn viên hay không!

- Vâng, là tôi đây - Sharon nói, và bằng xương bằng thịt.

- Ồ, tôi biết mà! - Cô gái reo lên tỏ vẻ thích thú - Bạn tôi cứ bảo là tôi đã sai nhưng tôi biết đó là cô mà! Tên tôi là Cindy.. và tôi là một trong những fan hâm mộ cuồng nhiệt nhất của các cô. Tôi mê bộ phim hôm nọ mà tất cả các cô đều có vai trong đó. Tôi đã xem nó rất nhiều lần rồi! cô đóng vai công nương Holly, có phải không?

o0o

Chờ đợi cả tiếng đồng hồ mới lấy xong hành lý, cả ba cô gái tiến ra phòng chờ để tìm gặp nhân viên đại diện của văn phòng du lịch.

- Cô Kennedy, McCathy và Hennessey phải không ạ? - Cô nhân viên nói bằng một giọng tiếng anh đặc kẹo.

Cả ba cô gái gật đầu.

- Xin chào, tôi là Victoria và tôi sẽ là hướng dẫn viên cho chuyến du lịch của các cô - Cô ta cười thật tươi - Bây giờ thì theo tôi, và tôi sẽ chỉ cho các cô chuyến xe buýt về khách sạn.

Đã hai giờ sáng. Một làn gió ấm áp chào đón ba cô gái khi họ bước ra bên ngoài. Holly mỉm cười, kỳ nghỉ của ba cô gái đã thực sự bắt đầu.

Họ đến biệt thự Costa Palma và một lần nữa Holly lại thấy hồi hộp. Một con đường dành cho xe chạy trải ra trước mắt, hai bên là hàng cọ cao vút thẳng tắp. Ngay trước sân ngôi biệt thự là một đài phun nước lớn, được thắp sáng bởi những tia đèn màu xanh nước biển. Gerry đã đặt cho ba cô gái một căn phòng rộng và xinh xắn.

Holly bước ra ban công, nhìn về phía biển. Mặc dù trời còn tối và khó có thể nhìn thấy gì, nhưng nàng có thể nghe thấy tiếng sóng rì rầm vỗ vào bờ cát. Nàng nhắm mắt lại, lắng tai nghe.

- Hol, cậu có phiền nếu mình ngủ trên ghế sô - fa không? Mình muốn ngủ ở đó để có thể mở cửa và hút thuốc.

- Miễn là cậu phải để cửa mở, Denise - Sharon nói vọng ra từ bên trong - Mình không thể thức dậy với nồng nặc mùi thuốc lá bám vào người.

- Cảm ơn - Denise nói, cảm thấy rất hài lòng.

Mười giờ sáng, Denise nhảy vào giường, cố kéo Holly dậy để cùng ra biển.

- Ồ, ở đây đẹp quá phải không? - Denise mỉm cười khi đặt chân lên bờ cát vàng óng mịn.

- Đúng là thiên đường! - Sharon tán thành.

Holly đưa mắt nhìn quanh, nàng hy vọng Gerry cũng đang có mặt trên thiên đường này.

- Này, các cậu, ngày mai chúng ta phải dậy thật sớm để dành một chỗ bên hồ bơi đấy. Đôi khi bãi biển cũng chán lắm - Holly gợi ý.

Cả ba nằm thư giãn bên bờ biển cho đến hết ngày, thỉnh thoảng lại nhảy ùm xuống nước. Holly cảm thấy mọi căng thẳng đang dần tan biến.

- Hol, cậu có ổn không?

- Ừ, chỉ là mình đang suy nghĩ - Holly trầm tư đáp.

- Về điều gì? - Sharon khẽ hỏi.

Holly ngước lên, ánh mắt xa xăm.

- Gerry. Mình đang nghĩ về Gerry.

Bầu trời đêm trong vắt, hàng triệu ngôi sao nhấp nháy xa xa. Màn đêm như một tấm lưới đen khổng lồ, mắt lưới là những ngôi sao lấp lánh. Bóng trăng tròn lẩn khuất phía chân trời, soi mình xuống mặt biển lúc mờ lúc tỏ. Sóng nước dịu dàng vỗ bờ tạo nên một khúc nhạc du dương, khơi dậy những cảm xúc lãng mạn trong tâm hồn người.

Ba cô gái đều cảm thấy thật nhẹ nhàng, thư thái. Không khí se lạnh. Một làn gió nhẹ thổi qua làm những sợi tóc mai bay lơ phơ, chạm vào da mặt Holly nhồn nhột. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm giác như hết thảy không khí trong lành đang chảy ùa vào cơ thể.

- Nơi đây hội tụ hết tất thảy những điều mà Gerry muốn cậu cảm nhận. Đó là lý do tại sao anh ấy muốn cậu đến đây.

- Sharon nói.

Mắt Holly vẫn nhắm. Nàng mỉm cười.

- Cậu chưa kể cho tớ nghe nhiều về Gerry, Hol ạ - Denise vừa nói, vừa đưa ngón tay vẽ nghuệch ngoạc trên cát.

Holly từ từ mở mắt. Giọng nàng khe khẽ nhưng ấm áp và bình thản:

- Mình biết.

Denise ngước nhìn lên:

- Tại sao?

Holly im lặng, nhìn ra bầu trời đêm trên mặt biển phẳng lặng.

- Mình không biết phải nói thế nào về anh ấy - Nàng lại im lặng - Mình không biết phải dùng thì quá khứ hay hiện tại trong lời kể của mình về anh ấy. Mình không biết nên buồn hay nên vui khi nói về anh ấy với người khác. Cứ như thể nếu mình tỏ ra vui vẻ thì người khác sẽ phán xét mình, vì có thể họ đang mong mình phải khóc hết cả nước mắt. Còn nếu mình kể về anh ấy với nỗi sầu bi, người ta lại cảm thấy không thoải mái…

Holly đăm chiêu nhìn lên bầu trời, và khẽ khàng khi cất lời trở lại:

- Mình không thể cười đùa về anh ấy như đã từng làm, bởi mình cảm thấy rất có lỗi. Mình không thể nói về những chuyện mà anh ấy đã kể riêng với mình, bởi mình không muốn nói ra bí mật của anh ấy. Mình chỉ không biết phải nhớ anh ấy theo cách nào khi mình nói chuyện với ai đó về anh ấy. Điều đó không có nghĩa là mình không cảm nhận được rằng anh ấy đang ở quanh đây.

Cả ba tiếp tục im lặng bên nhau trên bãi cát mềm.

- Mình và anh John lúc nào cũng nói về Gerry - Sharon nhìn Holly với đôi mắt lấp lánh - Bọn mình nhắc lại những lúc anh ấy làm bọn mình cười, bọn mình cũng nói đến cả những lúc bọn mình và anh ấy cãi nhau. Những điều bọn mình yêu quý ở anh ấy, và cả những điều anh ấy làm bọn mình thấy bực bội nữa…

Denise nhướn mày.

- Bởi vì với bọn mình, đó mới là con người của Gerry - Sharon nói tiếp - Anh ấy không phải lúc nào cũng dễ thương. Nhưng bọn mình nhớ tất cả mọi điều về anh ấy và hoàn toàn không có gì sai khi làm như vậy cả.

Denise lên tiếng:

- Ước gì anh Tom của mình cũng được biết Gerry.

Holly nhìn Denise ngạc nhiên:

- Gerry là bạn mình - Denise xúc động nói - Nhưng Tom lại chẳng biết chút gì về anh ấy. Thế nên mình luôn cố gắng kể cho anh ấy nghe về Gerry, chỉ để anh ấy biết rằng, có một người đáng yêu nhất trên đời này đã từng, và mãi mãi là bạn của mình…

Giọt nước mắt lăn dài trên gò má Holly, nàng quay sang ôm Denise:

- Vậy thì, Denise, bọn mình sẽ tiếp tục kể cho Tom nghe về Gerry.

o0o

Cậu có nghe tin gì từ bố mẹ Gerry không, Holly? - Sharon hỏi khi hai người nằm dài trên những chiếc nệm hơi dọc bãi cát.

- Có, cứ vài tuần là họ lại gửi bưu thiếp cho mình, kể cho mình nghe là họ đang ở đâu và sống như thế nào.

- Cậu có nhớ họ không?

- Nói thật, con trai của họ đã đi xa, và họ lại chẳng có đứa cháu nào, nên mình nghĩ có lẽ họ cũng cảm thấy không còn mối liên hệ nào với mình nữa.

- Như vậy coi sao được, Holly. Cậu đã kết hôn với con trai của họ, và điều đó cũng có nghĩa là cậu là con của họ. Đó phải là mối quan hệ rất chặt chẽ chứ.

- Ồ, mình không biết nữa - Nàng thở dài - Mình chỉ cảm thấy, với họ như thế vẫn chưa đủ.

- Họ hơi bảo thủ, có phải không?

- Phải, rất lạc hậu nữa là khác. Ông bà ấy không muốn mình và Gerry chung sống với nhau. Họ bảo là bọn mình không thể đợi được đến lúc kết hôn hay sao. Và mọi chuyện còn tệ hơn khi bọn tớ kết hôn. Họ trách tại sao mình lại không đổi tên khi kết hôn với Gerry.

- Ừ, mình còn nhớ - Sharon cười - Mẹ của Gerry đã mắng mình một trận vào ngày cưới chỉ vì một chuyện cỏn con… Còn nhớ chứ? Ôi! Đôi mắt sắc như dao của bà ấy!

Holly cười.

- Mình nghĩ cuộc sống của cậu sẽ tốt hơn khi không có họ lảng vảng bên cạnh - Sharon khẳng định.

- Chào các cậu - Denise không biết từ đâu xuất hiện.

- Này, nãy giờ cậu chết chìm ở đâu thế? - Holly hỏi.

- Ồ, mình trò chuyện với một gã thuyền trưởng đến từ Miami. Một anh chàng khá dễ thương.

- Miami ư? Đó là nơi Daniel đã đi nghỉ - Holly đáp, đưa tay nghịch con sóng mới tràn vào.

- Ừm. - Sharon trầm ngâm - Daniel, một anh chàng rất dễ mến, có phải không?

- Phải, anh ấy đúng là một chàng trai dễ mến - Holly đồng tình.

- Tom nói với mình anh ấy đang gặp rắc rối về chuyện tình cảm - Denise nói.

Tai Sharon như thính hơn khi vừa nghe chuyện, cô không bỏ qua.

- Thế là thế nào?

- Ồ, anh ấy đã đính hôn với bạn gái nhưng rồi cô ta lại phản bội anh ấy để đi đến với một gã khác. Đó là lý do tại sao anh ấy chuyển tới Dublin và làm việc trong quán rượu.

Một lát sau, cả ba cùng thiu thiu ngủ trong tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng.

- Ôi, Holly, chết tiệt thật! - Denise choàng tỉnh, thảng thốt kêu lên, khiến hai người kia giật nảy mình - Hãy nhìn xem chúng ta đang bị trồi ra tận đâu rồi này!

Holly vội bật dậy, đưa mắt nhìn xung quanh. Thì ra họ đang lênh đênh giữa biển, bờ cát trở nên xa tít tắp, người đi tắm biển giờ bé bằng lũ kiến con.

- Thôi chết rồi! - Sharon hoảng sợ. Holly cũng kịp nhận ra rằng họ đang gặp phải một rắc rối to.

- Nhảy nào, bơi đi, nhanh lên! - Denise kêu lên.

Cả ba nhảy ùm xuống biển, bơi thật nhanh với tất cả sức lực. Nhưng chẳng ích gì, thủy triều đang dâng mỗi một nhanh, cả ba càng lúc càng bị sóng đánh dạt ra xa hơn.

- Cứu tôi với! - Denise hét khản cả giọng, đưa tay vẫy như điên loạn.

- Mình nghĩ… không ai… nghe thấy tiếng bọn mình đâu.

- Holly vừa thở dài vừa nói, mắt bắt đầu ngấn ngấn nước.

- Ôi, sao chúng ta lại có thể ngốc đến thế nhỉ? - Sharon tự nguyền rủa mình, và bắt đầu cường điệu về mối nguy hiểm của những tấm nệm hơi.

- Thôi nào, hãy quên chuyện đó đi, Sharon - Denise cáu kỉnh đáp - Giờ chúng ta hãy cùng nhau hét thật lớn, may ra có ai đó nghe thấy.

- Nào, 1, 2, 3… Cứu tôi với! cứu tôi với!!!..

Khi đã đứt hết cả hơi, cả ba ngừng lại, nhìn chằm chằm vào những chấm nhỏ li ti xa tít tắp trên bờ. Vẫn chẳng có động tĩnh gì.

- Làm ơn nói với mình là không có con cá mập nào ở đây đi! - Denise bắt đầu thút thít.

- Ôi, Denise, thôi nào. - Sharon trấn an bạn - Đó không phải là điều chúng ta quan tâm vào giờ phút này.

Holly nín thở, nhìn chằm chằm xuống làn nước giờ đã trở nên đen kịt. Sharon và Holly cố kéo theo một chiếc nêm hơi phía sau trong khi Denise tiếp tục gào thét.

- Chúa ơi, Denise - Sharon thở hổn hển nói - Chỉ có mấy con nhạn trên kia đáp tiếng kêu của cậu thôi.

Cả ba cô gái ôm nhau khóc. Họ đã cố kêu cứu nhưng gió biển mang tiếng kêu của họ sang hướng khác; họ cố bơi nhưng chẳng ích gì vì sóng đánh quá mạnh. Trời bắt đầu lạnh. Mặt biển tối sầm. Mọi thứ trở nên đáng sợ. "Thật là ngu ngốc khi tự đưa mình vào một tình huống như thế này", Holly thầm nghĩ.

- Ít nhất thì chúng ta đã có được một bài học tốt từ sự cố này - Holly nói, nửa cười nửa mếu.

- Một bài học ư? - Sharon lấy tay quệt nước mắt.

- Phải, cả ba chúng ta luôn nói về chuyện sẽ đi đến miền viễn đông - Holly đùa - Giữa trời nước mênh mông thế này, mình nghĩ bọn mình đã đi được nửa đường rồi.

- Bằng một thứ phương tiện giao thông rẻ tiền nhất - Sharon thêm vào.

Denise nhìn trân trân vào hai người bạn của mình. Rồi cô nhìn lại mình, trên người chỉ có hai mảnh vải nhỏ xíu ở ngực và mông. Tình cảnh thật là bi đát.

- Mình muốn nói là chúng ta đang gặp rắc rối, một rắc rối lớn đấy - Sharon cười khùng khục một cách khác lạ.

- Phải - Holly gật đầu tán thành - Chúng ta đang rơi vào tính huống vượt quá khả năng cố gắng của chúng ta.

Mỗi người ôm lấy một góc tấm nệm, dập dềnh trên biển, cười rồi lại khóc. Bỗng có tiếng động cơ của một chiếc xuồng máy. Denise nhướn cao người, đưa tay vẫy như điên cuồng. Holly và Sharon cùng bật cười khAnh khách trước hình ảnh bộ ngực của Denise nhún lên nhún xuống khi cô cố vẫy chiếc xuồng cứu hộ đang tới gần.

o0o

- Tôi nghĩ là họ bị sốc - Người cứu hộ lực lưỡng nói với người còn lại khi họ cố sức kéo lê ba cô gái mắt nhắm nghiền vào trong khoang.

Hai nhân viên cứu hộ nhìn nhau lo lắng. Họ quấn chiếc chăn ấm lên người các cô gái rồi cho xuồng quay vào bờ.

- Họ kia rồi! - Giọng một cô gái cất lên the thé.

Holly mở mắt, nhận ra đó là Cindy.

- Ôi, Chúa ơi! - Cô ta kêu lên - Tôi nhìn thấy các cô qua ống nhòm và vội gọi ngày đội cứu hộ. Các cô không sao chứ? - Cô nhìn ba người, nét mặt thể hiện sự lo lắng.

- Ồ, cảm ơn cô, chúng tôi ổn cả - Sharon, bấy giờ đã tỉnh hẳn, nói vẻ khá nghiêm túc - Chúng tôi là những người may mắn.

Đêm hôm đó, cả ba cô gái ngồi lại bên bàn ăn. Họ thực sự vừa trải qua một tình huống rất nguy hiểm và tâm trạng của họ cũng thay đổi hoàn toàn. Họ hầu như im lặng suốt bữa tối. Denise uể oải khó chịu còn Holly hầu như chẳng ăn gì.

- Thôi nào, cầm nĩa lên đi! - Sharon thúc giục, đưa một xúc mì ống lên miệng và nhai nhồm nhoàm - Có chuyện gì với các cậu vậy?

- Không có gì - Denise khẽ nói, đổ thêm nước vào ly - Xin lỗi, mình vào nhà vệ sinh tí.

Sharon và Holly chau mày nhìn nhau.

- Theo cậu, có chuyện gì xảy ra với Denise thế? - Holly hỏi.

Sharon nhún vai:

- Mình tự hỏi không biết có phải cậu ấy giận bọn mình vì đã cười cậu ấy hay không?

Sharon nhún vai lần nữa, tiếp tục ăn. Holly đã phản ứng một cách bất bình thường khi trôi dạt ngoài khơi. Nàng cũng không hiểu tại sao nàng lại có thể bình tĩnh đến thế. Nàng không sợ chết ư? Cũng có thể, bởi vì nếu chết nàng sẽ được gặp lại Gerry.

- Nào, Hol - Sharon thì thầm - Cậu có thấy hồi hộp không?

- Ý cậu là gì? - Holly vừa ngáp vừa hỏi.

- Lá thư ấy? đừng nói là cậu quên nó rồi đấy nhé.

Holly chạy sang phòng ngủ, đưa tay xuống dưới gối lần tìm lá thư. Chỉ một tiếng đồng hồ nữa thôi, nàng đã có thể mở bức thư thứ sáu của Gerry. Dĩ nhiên là nàng không quên.

Sáng hôm sau, Holly thức dậy và nghe thấy tiếng Sharon nôn trong phòng vệ sinh. Nàng bước vào, nhẹ nhàng xoa lưng và vén tóc giúp bạn.

- Cậu vẫn ổn chứ? - Nàng lo lắng hỏi.

- Ừ, đêm qua mình nằm mơ, một giấc mơ kinh hoàng trên biển. Nó làm mình có cảm giác bị say sóng.

- Mình cũng mơ thấy thế, hôm qua là một ngày rất đáng sợ phải không?

Sharon gật đầu.

- Mình sẽ không bao giờ phơi mình trên nệm hơi lần nữa đâu, chắc chắn là không! - Cô mỉm cười yếu ớt.

Đến hồ bơi, Denise và Sharon nhập hội với mấy cô gái trong nhóm Cindy. Holly ra hiệu với Sharon rằng nàng muốn rời khỏi chỗ ồn ào đó và Sharon đáp lại bằng một ánh mắt động viên. Holly đứng dậy quấn chiếc khăn tắm ngang hông rồi cầm lấy chiếc túi nhỏ đựng bức thư quan trọng. Nàng tìm thấy một nơi hoàn toàn tách biệt với không khí náo nhiệt trên bãi biển, một góc khá yên tĩnh. Lót chiếc khăn tắm trên cát, nàng từ từ ngồi xuống. Những con sóng đâm sầm vào ghềnh đá rồi vỡ toang ra trông rất dữ dội. Những chú chim mồng biển gọi nhau trên bầu trời xanh trong, chốc chốc lao xuống, trầm mình trong làn nước mát lạnh để tìm mấy món gì đó cho bữa sáng. Mới sáng sớm những mặt trời đã lên cao, dát năng chói chang trên mặt nước. Những âm thanh của thiên nhiên, vị mằn mặn, nong nóng của biển cả như phủ lấy cơ thể Holly.

Holly cẩn thận kéo lá thư từ trong túi ra như thể nó sẽ vỡ tan bất cứ lúc nào. Nàng mân mê dòng chữ Tháng tám, nhẹ nhàng gỡ lớp keo dán và chậm rãi đọc từng dòng trong bưc thông thiệp thứ sáu của Gerry.

Chào Holly của anh,

Anh hy vọng em có một kỳ nghỉ tuyệt vời.

Nhân tiện anh muốn nói, trông em rất xinh đẹp trong chiếc áo tắm ấy! Anh hy vọng anh đã chọn được nơi phù hợp với em.

Đó là nơi mà lẽ ra chúng ta sẽ đến để hưởng tuần trăng mật, em còn nhớ chứ? Nhưng giờ thì anh rất vui vì cuối cùng em đã đến được nơi này…

Và nếu em đi về phía cuối bãi biển, nơi có một bãi đá mà em có thể nhìn thấy từ căn hộ đang ở, hãy nhìn về phía bên trái, em sẽ thấy một cột đèn hải đăng. Người ta bảo với anh đó là nơi cá heo tụ tập… Không nhiều người biết điều này đâu. Anh biết em rất thích cá heo… hãy cho anh gửi lời chào đến chúng.

Tái bút: anh yêu em, Holly.

Đôi tay run run, Holly xếp bức thư lại cho vào phong bì rồi cẩn thận cất vào túi xách. Nàng sẽ nâng niu, giữ gìn chúng bằng cả tính mạng của mình cho đến khi về đến Dublin, để có thể đặt nó bên cạnh những phong thư khác. Bỗng nhiên Holly cảm thấy như Gerry đang ở bên cạnh mình. Nàng chạy về phía cuối bài biển, và quả nhiên, nàng bị chặn đứng bởi một vách đá. Nàng mang giày vào và bắt đầu trèo lên một tảng đá khá cao dò tìm vị trí mà Gerry mô tả, chính xác đến từng chi tiết.

Ngọn hải đăng đứng đó, sừng sững cao vút trên vách đá, những luồng ánh sáng màu trắng như thể đang hướng về phía thiên đường. Holly cẩn thận trèo qua những tảng đá gồ ghề, dò dẫm trên những vũng nước nhỏ. Và rồi, nàng nghe thấy những âm thanh lạ: tiếng kêu của lũ cá heo đang bơi lượn gần bờ. Chọn một vị trí thoải mái, Holly ngồi xuống ngắm nhìn đàn cá chơi đùa, lắng nghe chúng trò chuyện.

Gerry ngồi bên cạnh nàng

Có lẽ chàng còn nắm tay nàng nữa.

Chỉ thế thôi cũng quá đủ hạnh phúc cho Holly. Nàng ngồi đó cho đến khi mặt trời tắt hẳn, tâm trạng hoàn toàn thư giãn, không còn căng thẳng, như vừa được gột rửa bởi một cơn mưa tinh khiết đến từ thiên đường.

o0o

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Dublin. Holly chào tạm biệt các bạn rồi lên taxi về nhà. Nàng bước chầm chậm trên con đường nhỏ dẫn vào ngôi nhà yên tĩnh, sau đó, mở tung mọi cánh cửa để không khí trong lành tràn vào.

Ngay khi mở cánh cửa sổ đầu tiên, nàng sững người nhìn ra bên ngoài. Toàn bộ khu vườn đã thay đổi hoàn toàn.

Cỏ được cắt tỉa gọn gàng, không có lấy một cọng cỏ dại. Những chiếc ghế đá kê dọc lối vào vườn được lau chùi sáng bong, sạch sẽ. Mùi sơn mới tỏa ra từ hàng rào gỗ bao quanh vườn. Hoa cũng được trồng mới hoàn toàn và dưới bóng cây sồi già là một bộ bàn ghế sắt được chạm trổ theo kiểu cổ. Holly choáng váng. Ai đã làm tất cả những chuyện này thế nhỉ?
style="padding-top: 15px;">class="sig_02">class="sig_03">class="sig">class="signature_div">class="sig_05">class="sig_06">
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

PS I LOVE YOU <PART III>

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Part No: 1435000Z10001 Code: 88092764 Gemu Vietnam
» Tuyển PG làm việc part time
» LikeWatch - Sự kiện giảm giá 30$ cho tất cả sản phẩm cho dịp lễ cuối năm (part 3)
» BÁN NỀN LIỀN KỀ VILLA PART. GIÁ 1,1TY
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH :: Thế Giới Truyện :: Truyện dài kì-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog