Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Welcome to Nghé B2's forum!
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Lớp B2 Tổ Chức Đi Đầm Sen!Nghé B2 đăng kí nhanh nhanh..... Liên hệ : 0121 738 4823 (Gặp Vũ nha !!) Zui lắm ah Đăng kí liền nha! Smile
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[�] vui cùng xóa sạch Mon Jul 04, 2011 11:16 am
[�] kinh nghiem choi sky garden Sat Jun 25, 2011 8:33 pm
[�] don phuong mot tinh yeu Fri May 27, 2011 3:05 pm
[�] Những chú ý khi viết văn teen nên "ngâm cứu" Mon May 16, 2011 6:58 am
[�] Hình Nghé đi Đầm Sen mùng 3 tết nè (Hottttttt) Wed May 11, 2011 9:41 pm
[�] Hướng dẫn Cài đặt The Sims 2 Full bằng hình ảnh Sun May 08, 2011 9:18 am
[�] HƯỚNG DẪN DOWNLOAD OBJECTS - TOOLS – MOD – CLOTHES FOR THE SIMS 2 Sun May 08, 2011 8:20 am
[�] Danh sách Cheat The Sims 2 + Exp Sun May 08, 2011 8:10 am
[�] The Sims 2 Collection Download (Reupload) Sun May 08, 2011 8:04 am
[�] Lots complete Sun May 08, 2011 7:45 am
[�] Download The Sims 1 Collection Sun May 08, 2011 7:21 am
[�] Những nỗ lực tuyệt vọng của Đức cuối Thế chiến II (4) Fri Apr 29, 2011 5:53 pm


Share | 
 

 Đêm tân hôn đến muộn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
sneak
Tài Năng
Tài Năng
avatar

Thanks : 299
Points : 13356
Reputation : 6
Join date : 01/02/2011
Tuổi : 23
Status : Tiền bạc chỉ mang lại đau khổ vì vậy bạn hãy đưa hết đau khổ của bạn cho tôi

Bài gửiTiêu đề: Đêm tân hôn đến muộn   Wed Apr 27, 2011 5:20 pm

Quế Lâm đi học thêm Anh văn vào ban đêm. Về đến nhà, cô cảm thấy nhà vắng lặng chẳng có ai mà sao cửa lại không khóa.
Dựng xe xong, cô nhẹ bước lên lầu. Đi ngang phòng dì Khoa, cô nghe giọng dì Khoa rõ ràng:
- Khi dì Hà mất, mẹ có hứa với dì hà là sẽ cưới Quế Lâm cho con khi con trở về nước.
Giọng của Hoài Bảo có vẻ bất bình:
- Chuyện hôn nhân rất trọng đại, sao mẹ lại vội vàng hứa như vậy?
Giọng bà Khoa vẫn dịu dàng:
- Mẹ hứa như vậy có gì là sai đâu, con bé lại hiền ngoan thế. Nếu nói về ngoại hình thì nó có thua kém ai đâu, con còn muốn chọn lựa ai nữa chứ?
Hoài Bảo vẫn lặng thinh. Thời gian yên lặng trôi qua, rồi tiếng dì Khoa tiếp tục:
- Mẹ đã quyết rồi, không thể thay đổi. Con thử nghĩ lại xem, nếu không thực hiện lời hứa thì mẹ còn mặt mũi nào nữa. Vả lại, trên đời này, con bé chỉ có mỗi chúng ta, không còn người thân nào khác. Con nỡ lòng sao?
Lời dì Khoa vừa nói xong thì Quế Lâm nghe tiếng thở dài của Hoài Bảo, rồi anh nói rất nhỏ:
- Mẹ hãy cho con thời gian để con và Quế Lâm quen dần, rồi tính đến chuyện hôn nhân cũng đâu có muộn. Dù sao Quế Lâm vẫn còn đang đi học mà.
Giọng dì Khoa nhấn mạnh:
- Nhưng mẹ hỏi thật, đã một tuần lễ trôi qua rồi, con có cảm tình với Quế Lâm không?
- Thật sự, từ khi gặp Quế Lâm ngoài sân bay cho tới bây giờ, trong lòng con chỉ xem Quế Lâm như người em gái, và hôm nay điều mẹ nói khiến con quá bất ngờ.
Dì Khoa giải thích:
- Suốt cả tuần rồi, mẹ thấy con sắp xếp lại công ty quá vất vả, nên mẹ muốn để cho con nghỉ ngơi. Hôm nay, sẵn dịp Quế Lâm đi học nên mẹ mới nói với con cho tiện.
Mẹ anh nói rất đúng, suốt một tuần qua anh đã dành hết thời gian để củng cố lại công ty, về nhân sự, về vốn, về kế hoạch cho năm tới để cho công ty Rạng Đông Tourist của anh càng ngày càng phát đạt hơn. Luôn cả lời mời của Bách Điệp ra Đà Lạt chơi, anh cũng từ chối, anh nói với cô vì anh không có thời gian.
Giọng Hoài Bảo khẩn khoản:
- Mẹ ơi! Mẹ hãy cho con một thời gian nữa đi mẹ. Con mới về đây, con muốn lo cho công ty, đó là nguyện ước của con từ khi còn đi học, và đây là kết quả bao năm đèn sách của con.
- Mẹ cũng chấp nhận. Nhưng con phải hứa với mẹ là không được quen ai và cũng không được yêu ai, vì nếu con làm như vậy mọi việc sẽ rắc rối thêm.
Hoài Bảo ngập ngừng:
- Mẹ... mẹ...
Bà Khoa nói tiếp:
- Mẹ đã quyết định như vậy, con đã hiểu tánh mẹ rồi chứ?
Hoài Bảo đành phải lặng im, vì anh đã quá hiểu tính của mẹ, bà đã nói ra là như đinh đóng cột không thể nào lay chuyển được. Anh sẽ giải thích với Bách Điệp như thế nào đây khi áp lực của mẹ anh quá lớn về chuyện hôn nhân không tình yêu với Quế Lâm do mẹ anh định đoạt.
Nghe đến đây thì bên trong chợt im lặng, Quế Lâm nhẹ nhàng đi về phòng mình. Cô nằm dài trên giường để suy nghĩ và phân tích từng lời nói của dì Khoa và anh Hoài Bảo.
Dì Khoa có vẻ ép buộc Hoài Bảo, còn Hoài Bảo chỉ xem cô như em gái. Thật ra, anh đã có người yêu hay chưa cô cũng chưa biết. Nếu anh có người yêu rồi thì tốt nhất cô nên tự động rút lui, để cho anh được trọn vẹn sống với tình yêu của mình. Còn nếu như anh chưa có người yêu thì chờ thêm một thời gian nữa để anh và cô tìm hiểu, như vậy cũng tốt cho cả đôi bên trước khi tiến đến hôn nhân.
Chợt có tiếng gõ cửa bên ngoài. Quế Lâm vội vàng ngồi dậy, cô sửa lại mái tóc.
Cửa mở, bà Khoa đi vào và ngồi luôn trên chiếc giường, giọng bà thân mật:
- Con đi học về hồi nào vậy?
Quế Lâm giữ vẻ tự nhiên:
- Dạ, con mới về tới. Dì tìm con có chuyện gì không?
Nhìn Quế Lâm bằng cặp mắt yêu thương, nghĩ Quế Lâm không nghe câu chuyện lúc nãy, bà nói với giọng ngọt ngào:
- Dì định tổ chức đám cưới cho con với Hoài Bảo ngay. Nhưng suy đi tính lại, bởi công ty còn quá nhiều việc và Hoài Bảo sợ công việc ở công ty bận rộn không có thời gian để chăm lo cho gia đình, nên nó có nói với dì hãy để nó sắp xếp cho công ty vào nề nếp rồi sẽ đám cưới. Con thấy như vậy có được không, Quế Lâm?
Trước một câu hỏi quá bất ngờ, Quế Lâm đành nói xuôi:
- Dạ, tùy dì và anh Bảo quyết định, con chẳng dám ý kiến. Con chỉ sợ có những việc không suôn sẻ rồi con sẽ trở thành gánh nặng cho dì và cho anh ấy mà thôi.
Đưa tay vuốt mái tóc Quế Lâm, bà Khoa an ủi:
- Sao con lại nghĩ vậy? Dì lúc nào cũng quý mến con. Con không được nói như vậy nữa, con hứa với dì đi Lâm!
Đôi mắt Quế Lâm buồn thảm:
- Nhưng đó là điều mà con lo âu nhất. Con hiểu dì thương con nhiều lắm, nhưng con sợ những việc bất ngờ sẽ xảy ra làm tổn thương đến mọi người.
Bà Khoa vẫn khuyên nhủ:
- Dì hứa với con là mọi việc sẽ tốt đẹp, chẳng có gì để con phải lo xa - Ngưng giây lát, bà nói tiếp - Từ bây giờ, con phải nghe lời dì chăm sóc sức khỏe của mình và việc học hành phải cố gắng. Còn mọi việc khác để dì lo tất cả, con hiểu chứ?
Quế Lâm với nét mặt bình thản. Sự chăm sóc của dì Khoa chẳng thua kém gì mẹ Hà của cô. Cô ước ao phải chi mẹ cô và dì Khoa đừng hứa gì với nhau cả, để dì Khoa xem cô như là con gái của mình, còn Hoài Bảo xem cô như đứa em gái, được như vậy chắc cô sẽ đỡ lo âu hơn.
Với những ý nghĩ đơn giản đó, Quế Lâm nói với vẻ cởi mở:
- Dì Khoa à! Hiện nay con còn đang đi học. Vả lại, mẹ con cũng mới mất. Mọi việc chúng ta hãy gác lại, mai sau rồi hãy tính. Còn bây giờ dì hãy xem con như đứa con gái ruột của dì, và anh Bảo xem con như em gái của ảnh. Được như vậy, con sống ở đây cũng hạnh phúc lắm rồi - Quế lâm nắm tay bà Khoa khẩn khoản - Như vậy đi, dì nhé!
Bà Khoa có vẻ phật ý:
- Con nói vậy sao được! Mẹ con lo lắng cho tương lai về sau, vì sợ con gặp một tấm chồng không ra gì thì khổ cả cuộc đời, con hiểu không?
Quế Lâm tư lự:
- Vậy thì con sẽ không có chồng. Con sẽ sống như vậy với dì mãi, được không dì?
Bà Khoa cười hiền cho ý nghĩ trẻ con của Quế Lâm. Bà nói:
- Dì đâu có lột da sống đời với con đâu. Dì sống giỏi lắm là mười hoặc hai mươi năm nữa, rồi con sẽ sống với ai đây. Hãy nghe lời dì, đừng suy nghĩ gì cả, để cho dì thực hiện được lời hứa với mẹ con. Có như vậy, dì mới toại nguyện.
Quế Lâm vẫn lặng thinh. Khi dì Khoa đã quyết thì cô khó dời đổi được, và bây giờ thì cô đã hiểu mình cần phải làm gì một khi còn ở lại đây. Phải chấp nhận Hoài Bảo thôi, cho dù anh không muốn. Nếu cuộc hôn nhân có diễn ra, cô ngầm hiểu là cô sẽ không mấy hạnh phúc. Còn nếu như không chấp nhận Hoài Bảo thì cô biết phải đi đâu, chẳng lẽ cô phải về nhà sống một mình? Nếu như làm vậy thì mang tội bất hiếu với mẹ và làm khó khăn cho dì Khoa, cô cũng không đành lòng.
Như biết được Quế Lâm đang suy nghĩ điều gì, bà Khoa rào đón:
- Quế Lâm! Con là một đứa con ngoan, con hứa là đừng làm điều gì để cho dì thất vọng nhé?
Quế Lâm đành phải gật đầu:
- Vâng, con hứa sẽ nghe lời dì.
Nghe Quế Lâm hứa như vậy, bà Khoa cười tươi:
- Như vậy là dì yên tâm rồi, con ngủ đi. Dì về phòng đây!
Quế Lâm tiễn dì ra đến hành lang rồi mới trở vào với tiếng thở dài cho ý nghĩ của mình. Kể từ hôm nay cô phải chấp nhận theo sự sắp xếp của dì . Dù có đau khổ hay là hạnh phúc, nhưng bù đắp lại sự thương yêu lo lắng của dì, cô có hy sinh cả cuộc đời mình thì cô cũng chẳng tiếc rẻ gì. Nghĩ thế, cô tìm đến cho mình một giấc ngủ bình yên.
Hôm nay dì Khoa đi Châu Đốc viếng Bà, chỉ có Quế Lâm và Hoài Bảo ở nhà. Nấu cơm nước xong, cô chờ đợi anh về để cùng ăn cho vui.
Theo thói quen hằng ngày, năm giờ là Hoài Bảo về tới. Kim đồng hồ đã chỉ sáu giờ rồi bảy giờ... tám giờ... mười giờ, Quế Lâm mới nghe tiếng xe của anh. Dù trễ nhưng anh đã về cô thấy an tâm hơn.
Hoài Bảo đi vào nhà với gương mặt đỏ gay xen lẫn mùi rượu. Thấy Quế Lâm ngồi nơi ghế salon, anh cũng ngồi xuống đối diện với cô. Nhìn cô thật lâu, anh nói:
- Quế Lâm! Tại sao em lại đến đây ở, để anh phải khó xử bên tình bên nghĩa, anh không thể bỏ bên nào được cả. Anh khổ lắm, em có biết không? - Giọng lè nhè, Hoài Bảo nói tiếp - Đó là anh chưa nói đến chuyện đám cưới, nếu có xảy ra chắc anh rất đau khổ, anh thật tình không dám nghĩ đến.
Quế Lâm ngạc nhiên nhìn Hoài Bảo. Những lời của anh vừa nói làm cho cô có cảm giác mình là người phạm tội, bị kết án.
Lần đầu tiên, cô thấy anh say. Thường thì những người say hay nói thật những gì ở lòng mình. Vậy là anh đang nói thật với cô, anh đang trách cô.
Lời anh nói cũng đúng. Quế Lâm nghẹn ngào:
- Anh muốn em phải làm gì để cho anh đừng khổ? Anh hãy nói thật với em đi anh Bảo!
Hoài Bảo lắc đầu:
- Em chẳng làm được gì đâu, mẹ anh đã quyết định hết rồi... - Vẻ mặt anh đầy đau khổ - Anh đã có người yêu rồi, em biết không? Nếu buộc anh phải chia tay cô ấy, anh chẳng đành lòng.
Hai tay anh giơ lên đầy bức xúc:
- Anh phải làm sao đây, em nói đi! Em nói đi, Quế Lâm!
Quế Lâm muốn tâm sự với anh, nhưng tâm hồn cô chết lịm. Cô ngồi đó mà đôi mắt vô hồn, còn anh thì ủ rũ như đang bị trúng thương, thời gian cứ như vậy mà chầm chậm trôi qua.
Cơn say đã kéo anh vào giấc ngủ, một giấc ngủ thật may mắn cho cô. Anh ngồi quẹo đầu vào ghế chẳng còn biết gì và cũng chẳng nói gì thêm.
Quế Lâm ngồi như vậy không biết bao lâu, cũng chẳng biết cô nghĩ gì. Cho đến khi đồng hồ gõ tròn mười hai tiếng. Cô lên phòng lấy chăn xuống đắp cho anh, rồi lẳng lặng đi về phòng với tâm hồn trống rỗng.
Qua một đêm mơ màng, như con tàu mất hướng, Quế Lâm cố gắng thức dậy với đầu óc nặng trĩu. Mới có một đêm mà gương mặt cô đã tiều tụy rất nhiều.
Khi cô xuống đến phòng khách, Hoài Bảo đã dậy từ lúc nào, anh ngồi đó với điếu thuốc trên môi. Quế Lâm cúi đầu, cô chẳng thiết nhìn anh, bởi vì nỗi đau còn đầy ắp trong cô.
Hoài Bảo khẽ giọng gọi cô đầy thân mật:
- Quế Lâm!
Quế Lâm nhìn lên với cặp mắt đượm buồn:
- Anh Bảo gọi em?
- Em lại đây! Anh muốn xin lỗi em về chuyện đêm hôm qua.
Cô vừa bước đi ra nhà bếp vừa trả lời:
- Đâu có gì đâu mà anh phải xin lỗi.
Hoài Bảo nói với vẻ ăn năn:
- Nếu không có gì thì em hãy lại đây, anh em mình cùng nói chuyện cho cởi mở hơn.
Không thể từ chối với gương mặt thành thật của anh, Quế Lâm trở vào e dè ngồi xuống, đối diện với anh.
Hoài Bảo thân thiện:
- Những lời nói của anh đêm qua chắc làm em buồn lắm?
Quế Lâm lắc đầu lảng tránh:
- Anh có nói gì đâu.
Hoài Bảo suy đoán:
- Nhìn nét mặt em cũng đủ biết rồi. Em cho anh xin lỗi vì những lời nói khó nghe của anh. Anh hứa sẽ không làm em buồn nữa.
Quế Lâm âu sầu:
- Những lời anh nói đều là sự thật, vậy thì anh đâu có lỗi gì.
Hoài Bảo nhận lỗi của mình:
- Thì em cũng đâu có lỗi gì sao anh lại đổ lỗi cho em. Đêm qua anh thật là bậy quá khi nói mà không suy nghĩ.
Với nét mặt trầm tư còn đọng lại, giọng cô êm đềm:
- Anh Bảo à! Những lời nói của anh đêm qua rất đúng. Em tự trách mình tại sao em lại đến ở đây, để cho anh phải khó xử, một bên là mẹ, một bên là người yêu. Em nghĩ mình thật có lỗi với anh - Giọng buồn buồn Quế Lâm nói tiếp - Em biết em phải làm gì rồi, em sẽ tìm cho mình một hướng đi để không là gánh nặng cho anh và cho dì Khoa. Chỉ có như vậy, em mới cảm thấy thoải mái hơn.
Gương mặt Hoài Bảo đầy vẻ ân hận:
- Quế Lâm! Em hãy tha lỗi cho anh. Đừng vì những lỗi vô tình mà em làm việc khờ dại. Em không thể đi được và cũng không thể quyết định gì được, bởi mẹ anh và dì Hà đã quyết định rồi, chúng mình phải chấp nhận cuộc hôn nhân thôi em ạ.

style="padding-top: 15px;">class="sig_02">class="sig_03">class="sig">class="signature_div">class="sig_05">class="sig_06">
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Đêm tân hôn đến muộn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH :: Thế Giới Truyện :: Truyện dài kì-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs