Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Welcome to Nghé B2's forum!
 
IndexPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Lớp B2 Tổ Chức Đi Đầm Sen!Nghé B2 đăng kí nhanh nhanh..... Liên hệ : 0121 738 4823 (Gặp Vũ nha !!) Zui lắm ah Đăng kí liền nha! Smile
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[�] vui cùng xóa sạch Mon Jul 04, 2011 11:16 am
[�] kinh nghiem choi sky garden Sat Jun 25, 2011 8:33 pm
[�] don phuong mot tinh yeu Fri May 27, 2011 3:05 pm
[�] Những chú ý khi viết văn teen nên "ngâm cứu" Mon May 16, 2011 6:58 am
[�] Hình Nghé đi Đầm Sen mùng 3 tết nè (Hottttttt) Wed May 11, 2011 9:41 pm
[�] Hướng dẫn Cài đặt The Sims 2 Full bằng hình ảnh Sun May 08, 2011 9:18 am
[�] HƯỚNG DẪN DOWNLOAD OBJECTS - TOOLS – MOD – CLOTHES FOR THE SIMS 2 Sun May 08, 2011 8:20 am
[�] Danh sách Cheat The Sims 2 + Exp Sun May 08, 2011 8:10 am
[�] The Sims 2 Collection Download (Reupload) Sun May 08, 2011 8:04 am
[�] Lots complete Sun May 08, 2011 7:45 am
[�] Download The Sims 1 Collection Sun May 08, 2011 7:21 am
[�] Những nỗ lực tuyệt vọng của Đức cuối Thế chiến II (4) Fri Apr 29, 2011 5:53 pm


Share | 
 

 Đêm tân hôn đến muộn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
sneak
Tài Năng
Tài Năng


Thanks : 299
Points : 11571
Reputation : 6
Join date : 01/02/2011
Tuổi : 22
Status : Tiền bạc chỉ mang lại đau khổ vì vậy bạn hãy đưa hết đau khổ của bạn cho tôi

Bài gửiTiêu đề: Đêm tân hôn đến muộn   Wed Apr 27, 2011 5:29 pm

Nhớ đến chuyện Hồng Loan đang học chung trường với Quế Lâm, mắt Bách Điệp ánh lên niềm hy vọng, cô nói:

- Hôm đó mình gọi điện thoại cho bạn nhưng bạn không có ở nhà.

Hồng Loan suy nghĩ hỏi:

- Có chuyện gì quan trọng không?

Bách Điệp vào thẳng vấn đề:

- Hình như bạn đang học chung trường với Quế Lâm, phải không?

Hồng Loan gật đầu:

- Quế Lâm là một sinh viên ngoan hiền, các thầy cô đều quý - Sực nhớ, Hồng Loan thích thú nói tiếp - Hình như thầy Chí Văn, một ông thầy của mình rất thích Quế Lâm.

Bách Điệp nôn nóng hơn:

- Bạn thấy Quế Lâm thế nào?

Suy nghĩ một chút, Hồng Loan đáp:

- Bạn ấy không tỏ vẻ gì quan tâm, vẫn chăm chỉ học thôi.

Bách Điệp hỏi thêm:

- Bạn có quen với Quế Lâm không?

- Mình cũng có nói chuyện với Quế Lâm một hai lần gì đó. Cô ấy rất hiền.

Nghe Hồng Loan khen như vậy, Bách Điệp càng nóng mũi hơn:

- Hình như bạn cũng thích cô ấy lắm phải không? Thật uổng công mình cứ nghĩ bạn là người bạn tốt và hiểu mình nhất.

Hồng Loan tỏ vẻ hối hận trước lời trách móc của Bách Điệp. Cô nói:

- Chớ bạn muốn mình phải làm sao đây. Mình chỉ có một người bạn thân là bạn thôi mà Bách Điệp.

Bách Điệp như hài lòng khi thấy vẻ hối hận của Hồng Loan. Cô bày vẽ:

- Mình muốn tạo ra một sự hiểu lầm nào đó giữa Hoài Bảo và Quế Lâm để Hoài Bảo bất mãn với cô ấy.

Thoáng suy tính rồi Hồng Loan ngần ngừ nói:

- Mình sẽ giúp bạn. Đang có một dịp tốt sắp đến đấy, không biết bạn có muốn không.

Bách Điệp nôn nao:

- Bạn nói ra nghe thử xem. Nếu không được thì thôi, có gì mà bạn phải ngại.

Nghe bạn thúc giục, Hồng Loan nói luôn:

- Sắp đến ngày hai mươi tháng mười một, nhà trường có tổ chức cho các sinh viên đi Vũng Tàu chơi, vừa để kỷ niệm ngày nhà giáo vừa tổ chức cho sinh viên giải trí. Mình chắc là hôm đó sẽ có thầy Chí Văn và Quế Lâm.

Với nét mặt lo lắng, Bách Điệp phân vân hỏi:

- Mình sợ anh Bảo sẽ không cho Quế Lâm đi đâu.

Hồng Loan nói chắc nịch:

- Mình chắc chắn là Quế Lâm sẽ đi chuyến này, bởi vì Quế Lâm không thể vắng mặt trong những dịp sinh hoạt tập thể được.

Bách Điệp hỏi tới:

- Còn thầy Chí Văn?

Hồng Loan thông thạo:

- Thầy Văn lại càng không thể vắng mặt.

Nghe qua, gương mặt Bách Điệp đầy vẻ hân hoan:

- Còn bạn, bạn có đi được không?

Hồng Loan hơi sượng nhưng rồi cũng nói thật:

- Chắc mình phải năn nỉ lớp trưởng giảm cho khoản tiền đóng thì mới được đi.

Bách Điệp ra vẻ:

- Vậy bạn còn ngại ngùng gì nữa! Cần bao nhiêu tiền bạn cứ nói, mình đóng cho. Miễn sao ra ngoài đó bạn chụp cho mình mấy tấm hình có thầy Văn và Quế Lâm trong đó là được rồi.

Hồng Loan búng tay thật kêu:

- Chuyện đó thì có khó khăn gì đâu. Mình chỉ cần ngồi ở một nơi kín đáo rồi theo dõi hai người đó là chụp thoải mái thôi.

Như sợ không chắc ăn lắm, Bách Điệp đề nghị:

- Hay là ra ngoài đó, bạn cứ tìm đại một ông thợ chụp hình nào đó nhờ ông chụp cho chắc ăn.

Có vẻ suy nghĩ hồi lâu rồi Hồng Loan lắc đầu:

- Mình thấy như vậy không tiện lắm đâu, đổ bể ra thì tiêu luôn. Cứ để mình chụp là được rồi. - Rồi như tự khen mình, Hồng Loan nói - Bạn đừng quên mình cũng là một tay chụp ảnh có hạng chứ không phải vừa đâu.

Thấy cũng vững tin, Bách Điệp dặn dò thêm:

- Bạn phải giấu kín chuyện này không được để cho ai biết nhé!

Ra vẻ sành đời, Hồng Loan đáp nhanh:

- Mình biết mà.

Giờ thì Bách Điệp đã hoàn toàn hài lòng với kế hoạch vừa sắp đặt. Chợt nhớ ra, cô hỏi tiếp:

- Chụp xong bạn giữ máy cẩn thận nhé, để về đây bạn và mình cùng đi rửa ảnh.

Hồng Loan gật đầu:

- Dĩ nhiên là để về đây rửa rồi. Mình chỉ nghĩ một điều là phải chụp càng nhiều càng tốt thôi.

Thắc mắc không biết Bách Điệp làm gì với những tấm ảnh đó, Hồng Loan hỏi thêm:

- Rồi bạn sẽ làm gì với những tấm ảnh đó?

Bách Điệp không giấu được nụ cười đắc ý:

- Mình sẽ gởi chúng cho Hoài Bảo theo địa chỉ công ty anh ta. Nếu thấy thích, mình sẽ cho đăng báo luôn. Mình muốn coi gương mặt của mẹ Hoài Bảo lúc đó khi thấy hình con dâu mình và người đàn ông khác.

Như cảm thấy quá đáng, Hồng Loan khuyên:

- Mình nghĩ chỉ cần gởi cho Hoài Bảo là đủ rồi. Nếu mình đăng lên báo thì có phần hơi quá đáng. Và mình cũng chẳng an tâm mấy, vì Hoài Bảo sẽ không khó khăn gì tìm ra người đăng tin, như thế mọi chuyện sẽ đổ bể ngay Bách Điệp ạ.

Bách Điệp gật gù:

- Ừ, bạn nói cũng có lý. Bạn cố gắng thành công đi, khi có hình rồi thì hẵng tính.

Với gương mặt đầy vẻ thỏa mãn, Bách Điệp bước lại cầm cọc tiền trên tay, cô rút ra một xấp đưa cho Hồng Loan:

- Bạn cầm đỡ năm triệu mà dùng. Bao giờ thiếu, mình sẽ đưa thêm.

Hồng Loan cầm lấy rất tự nhiên, kèm theo câu nói:

- Bạn cứ yên tâm đi, mình sẽ cố gắng hết sức! Mọi chuyện rồi sẽ như bạn muốn thôi.

Nhìn chiếc xe lăn nằm ở góc phòng, Hồng Loan gợi ý:

- Hôm nay bạn cho dọn chiếc xe này là vừa rồi, đỡ phải nhìn thấy nó lại càng thêm chướng mắt.

Gương mặt Bách Điệp hằn lên vẻ căm hận:

- Chút nữa mình sẽ dọn tất.

Nhưng rồi Bách Điệp hỏi Hồng Loan bằng một giọng lo lắng:

- Nếu lỡ anh Bảo có đến đột xuất thì mình biết tính sao đây hở Loan?

Hồng Loan chỉ bảo:

- Thì bạn cứ nói là bạn đang điều trị và đã bắt đầu có tiến triển tốt.

Bách Điệp vỗ đầu mình rồi tự trách:

- Chuyện đơn giản như vậy mà mình cũng không nghĩ ra, thật là tệ!

Chợt nhớ ra cả hai chưa ăn gì, Bách Điệp rủ rê:

- Đi kiếm chút gì ăn cho bao tử nó làm việc chứ Hồng Loan. Đã hơn một giờ trưa rồi.

Hồng Loan cũng nghe bụng đói cồn cào, cô đáp:

- Ừ thì đi! Mình cũng thấy đói lắm rồi.

Quế Lâm đang sắp xếp cho quần áo và đồ dùng cá nhân vào túi du lịch thì thấy Hoài Bảo đi vào. Anh tự nhiên ngồi xuống giường của Quế Lâm, miệng hỏi:

- Em định đi đâu vậy?

Từ đêm ngoài Vũng Tàu về cho đến nay, Quế Lâm thường tìm cách tránh mặt Hoài Bảo, bởi những chuyện đã xảy ra khiến cô cảm thấy thật ngại ngùng và khó xử khi gặp anh. Riêng Hoài Bảo, anh cư xử như một người chồng mẫu mực, mỗi chiều tan sở đều về nhà ăn cơm cùng cô, lo lắng, chăm sóc cô, mua những món quà tặng cô. Dường như anh muốn cho cô thấy sự quan tâm của anh dành cho cô, cứ như là không có chuyện gì xảy ra vậy.

Để trả lời anh, Quế Lâm mỉm cười:

- Em định sắp xếp đồ đạc xong mới xuống nói với anh. Em định ngày mai đi Vũng Tàu, nhân dịp "Ngày nhà giáo" ấy mà.

Hoài Bảo có vẻ suy nghĩ, rồi anh thận trọng hỏi thêm:

- Đi về trong ngày hả Quế Lâm?

Quế Lâm ngẩng đầu lên nói:

- Dạ không! Phải ở lại ngủ qua đêm chứ.

Hoài Bảo có vẻ lo lắng, anh hỏi vội:

- Em thấy thế có tiện hay không? Hay là để ngày mai anh đi cùng với em.

Quế Lâm khẽ cười:

- Em lớn rồi mà. Vả lại, ở xa nhà chỉ một đêm thôi, chắc cũng không có chuyện gì đâu. Chuyến đi này là do nhà trường tổ chức mà, em nghĩ chắc là an toàn lắm.

Hoài Bảo gật đầu:

- Nếu được như vậy thì anh mới thấy yên tâm.

Rồi anh nhắc nhở:

- Em nhớ đem theo thuốc cảm và chai dầu nhé, lỡ có bệnh thì có mà dùng ngay!

Quế Lâm mỉm cười vẻ biết lỗi:

- Anh nhắc em mới nhớ, nếu không chắc là em đã quên mất.

Như một người chồng thật sự lo cho vợ, Hoài Bảo nhắc thêm:

- Em nhớ mang theo áo tắm nữa nhé!

- Dạ, có chứ. Em mang theo cái áo tắm mà anh đã mua cho em hôm nọ.

Hoài Bảo gật gù đồng ý:

- Ừ, chiếc áo đó em mặc trông đẹp lắm.

Rồi anh nói thêm:

- Em nhớ đừng tắm buổi trưa nắng nhé, nắng sẽ làm em bị lột da đó.

Quế Lâm ngoan ngoãn đáp:

- Vâng, em biết rồi.

Hoài Bảo hỏi thêm, vẻ ân cần:

- Chuyến đi này chắc là chia tay nhau ra trường luôn phải không Quế Lâm?

Quế Lâm gật đầu:

- Dạ, em đoán là thế.

Biết ngày mai cô đi, tự dưng Hoài Bảo cảm thấy buồn buồn. Anh muốn ở lại nói chuyện thêm một chút với cô nên hỏi tiếp về những dự định trong tương lai:

- Ra trường rồi, em sẽ về công ty làm việc chung với anh chứ?

Quế Lâm hỏi như dọ ý:

- Thế anh có muốn nhận em vào không?

Hoài Bảo cười cười đáp:

- Anh không nhận em thì biết nhận ai bây giờ. Nếu không nhận em sẽ là một sai lầm lớn của anh.

Quế Lâm cảm thấy cởi mở hơn, cô đùa:

- Anh làm như em là một người tài giỏi lắm vậy.

Hoài Bảo nhấn giọng:

- Em thì không tài giỏi gì lắm, nhưng anh tin là em sẽ là người rất được việc.

Nói dứt câu, bỗng anh bỏ đi ra ngoài rồi trở lại rất nhanh với một gói nhỏ trên tay. Hoài Bảo trao gói nhỏ ấy cho Quế Lâm, nói:

- Em đem theo để chi tiêu.

Biết là Hoài Bảo đưa tiền cho mình, Quế Lâm vội từ chối:

- Em vẫn còn tiền đây, anh cất đi.

Vừa nói, cô vừa đẩy gói giấy lại vào tay Hoài Bảo. Thấy vậy, anh tỏ vẻ khó chịu:

- Nghe lời anh, mang tiền theo đi, rồi nhớ mua quà về cho anh!

Rồi không đợi cô từ chối, anh bỏ luôn gói tiền vào túi du lịch của Quế Lâm, miệng dặn dò thêm:

- Tối, em đừng đi dạo dọc theo bãi biển nhé, đi một mình nhiều khi nguy hiểm lắm đấy.

Những lúc như thế này, Quế Lâm mới cảm thấy được sự quan tâm , lo lắng của anh dành cho cô, điều này làm cô thấy rất ấm áp, bao nhiêu đau khổ ngày xưa dường như đã không còn nữa. Cô cảm thấy mình rất hạnh phúc và tự hứa sẽ cố hết sức để giữ nó bền lâu mãi.

Chợt nhớ mình đã làm sẵn một số thức ăn để dành cho anh, cô căn dặn:

- Em đã kho cho anh một nồi thịt kho nước dừa, có đủ ăn trong hai ngày và mấy trái khổ qua em đã hầm sẵn. Khi ăn anh chỉ cần bật bếp hâm lại cho nóng là được rồi. Còn rau cải, dưa leo, em đã rửa sạch, để ở ngăn dưới cùng trong tủ lạnh, khi nào ăn anh không cần phải làm gì hết.

Nghe Quế Lâm căn dặn như thế, Hoài Bảo ngạc nhiên hỏi lại cô:

- Em kho thịt và nấu canh hồi nào vậy, sao anh không biết?

Quế Lâm cười:

- Thì lúc trưa, hình như lúc đó anh đang ngủ.

Hoài Bảo càng quan tâm cô hơn:

- Em cần gì phải làm cho cực nhọc vậy chớ. Chỉ có hai ngày thôi, anh ăn cơm tiệm hoặc sang mẹ ăn cũng tiện vậy. Em nấu nướng cả buổi trưa không được ngủ rồi, giờ còn thức khuya quá làm sao chịu nổi.

Vừa nhìn đồng hồ trên tường, Quế Lâm vừa chống chế:

- Mới có mười giờ thôi mà, đâu có khuya gì mấy đâu anh.

Thấy Quế Lâm đã soạn đồ đạc xong, Hoài Bảo hỏi thêm cô:

- Ngày mai, mấy giờ em đi?

Quế Lâm bỏ chiếc lược, vật dụng sau cùng cần chuẩn bị vào túi xách rồi trả lời:

- Dạ, bốn giờ sáng.

Nghe xong, Hoài Bảo quyết định ngay:

- Để sáng mai anh đưa em đi nhé. Mọi người tập trung ở đâu vậy Quế Lâm?

Cũng muốn được Hoài Bảo đưa cô đi lắm, vừa an toàn vừa khỏi phải gửi xe trong trường. Nhưng nghĩ đến chuyện ngày mai anh còn phải đi làm, muốn giữ sức khỏe cho anh nên Quế Lâm vội từ chối:

- Thôi khỏi đi anh Bảo à. Ngày mai anh còn phải đi làm nữa, thức sớm quá đưa em đi thì không tốt cho sức khỏe của anh. Để em đi một mình rồi gửi xe trong trường cũng được.

Hoài Bảo lắc đầu:

- Bốn giờ sáng trời còn tối lắm, để em đi một mình anh không an tâm đâu. Nghe lời anh đi, đừng bướng bỉnh nữa!

Nói câu này, ánh mắt anh nhìn Quế Lâm có vẻ là lạ. Dường như trong lòng còn muốn nói gì thêm, nhưng rồi anh lại đứng lên:

- Em ngủ sớm đi, đừng thức khuya quá không tốt đâu - Rồi anh dặn thêm - Nếu bốn giờ mà em chưa thức, anh sẽ qua đánh thức em dậy đấy nhé.

Quế Lâm không biết nói gì hơn, cô đành đứng nhìn theo dáng anh, ánh mắt trầm tư. Không biết anh có nhìn thấy, có hiểu rằng lòng cô hiện đang xao động hay không?

Trời hôm nay chỉ hanh hanh nắng, làm cho bao nhiêu người thỏa thích đùa trên bãi biển. Quế Lâm cũng hòa vào mọi người, cô đang đùa vui cùng các bạn thì thấy thầy Chí Văn đang bơi lại thật gần cô. Thấy vươn người nắm lấy cái phao mà cô đang đeo. Thấy vậy, cả bọn nhao nhao lên:

- Có thầy Văn ở đây rồi, bàn giao Quế Lâm lại cho thầy rồi chúng mình bơi ra ngoài kia cho thỏa thích các bạn ơi.

Nói xong, cả bọn vẫy tay trêu Quế Lâm:

- Chúc vui vẻ nhé Lâm, chút nữa gặp lại!

Quế Lâm ngại ngùng khi thấy ánh mắt Chí Văn đang đáp xuống làm da trắng mịn của mình cùng những đường cong mà tạo hóa đã ban cho cô. Cô nói như xua:

- Sao thầy không bơi ra ngoài kia cho vui, em ở đây chơi một mình được mà.

Chí Văn lắc đầu:

- Thầy không thích.

Chí Văn vừa nói xong thì ánh chớp đèn chụp hình sáng lên liên tục làm Quế Lâm phải hướng mắt nhìn lên bờ xem có phải có ai chụp hình mình hay không? Như hiểu được ý cô, Chí Văn giải thích:

- Ở ngoài bãi biển là như vậy đó, em đừng lo - Rồi anh ghẹo cô - Bộ em sợ ai chụp lén hình thầy với em rồi đem cho người yêu em xem hay sao vậy hả?

Quế Lâm đỏ mặt:

- Em có người yêu đâu mà phải sợ. Em chỉ sợ người yêu của thầy thấy rồi phiền phức thêm thôi.

Được dịp, Chí Văn tán tỉnh:

- Nếu là người yêu của thầy thì thầy chắc chắn người đó em cũng biết mặt rồi, Quế Lâm ạ.

Quế Lâm vô tư:

- Thầy làm như em quen biết hết các cô gái trên đời này vậy.

Chí Văn khẳng định:

- Em không quen hết mọi người nhưng chắc chắn em phải quen với cô gái này.

Quế Lâm đáp cho qua chuyện:

- Em có hân hạnh như vậy sao?

Giọng Chí Văn chắc nịch:

- Đó hẳn nhiên rồi.

Vừa nói chuyện, Chí Văn vừa đẩy chiếc phao mà Quế Lâm đang đeo ra ngoài xa xa. Không ai để ý đến một vài ánh chớp đèn flash vừa lóe lên gần chỗ hai người.

Những người xung quanh nhìn họ bằng cặp mắt vừa thán phục vừa ghen tỵ, thán phục vì cô có một thân hình hoàn hảo, còn ghen tỵ vì thấy Chí Văn rất xứng đôi với cô. Chợt nhớ đến ánh mắt của Hoài Bảo lúc sáng đưa cô đến trường, dường như anh muốn nói thêm với cô điều gì đó nhưng cố nén trong lòng khiến cho Quế Lâm không còn hào hứng chuyện tắm biển nữa. Cô muốn được lên bờ.

Nghĩ thế, Quế Lâm liền nói với Chí Văn:

- Thầy đi tắm tiếp đi! Em lên bờ ngồi phơi nắng một chút.

Vừa nói, Quế Lâm vừa đẩy phao vào bờ. Chí Văn cũng vào theo, anh nói:

- Không có Quế Lâm, thầy cũng không muốn tắm nữa. Mình lên ghế ngồi xem mọi người tắm cũng thích lắm.

Quế Lâm không có cách nào thoái thác, cô đành lặng thinh chấp nhận. Bước đến những chiếc dù đã mướn sẵn, Quế Lâm ngồi xuống một chiếc ghế bố rồi lấy chiếc khăn lớn quấn quanh người, vậy là cô yên tâm ngồi chờ đám bạn đi lên rồi cùng về tắm rửa nghỉ ngơi.

Chí Văn đưa cho Quế Lâm một con khô mực đã nướng sẵn, anh mời:

- Ăn đi Quế Lâm!

Quế Lâm đưa tay cầm lấy con mực, lịch sự nói:

- Dạ, cám ơn thầy.

Nhưng cả hai không ngờ, nhất cử nhất động của mình đều được ghi lại trong một chiếc máy chụp hình gần đó.

Vừa nhâm nhi con khô mực, vừa nhìn mọi người tắm biển, Quế Lâm thờ ơ nghe Chí Văn trò chuyện bên cạnh mình:

- Khi ra trường em có dự định sẽ xin việc ở đâu chưa Quế Lâm?

Miệng trả lời Chí Văn mà mắt Quế Lâm vẫn dõi xuống biển:

- Em sẽ về công ty của anh họ em làm việc.

Chí Văn hỏi tiếp:

- Công ty nào vậy Quế Lâm?

- Dạ, công ty du lịch Rạng Đông.

Đã nghe tiếng công ty này từ lâu, Chí Văn ngạc nhiên hỏi thêm:

- Anh họ em làm giám đốc ở đấy à?

Quế Lâm nhè nhẹ gật đầu.

Chí Văn lại khen:

- Trẻ dữ vậy sao?

Nhắc đến Hoài Bảo, Quế Lâm chợt cảm thấy hưng phấn hẳn lên, cô hào hứng kể:

- Anh ấy đi du học ở bên Úc, mới về mấy năm nay thôi.

Chí Văn cũng khen:

- Anh ấy có tài thật đấy. Công ty du lịch Rạng Đông là công ty rất có tiếng tăm.

Rồi Chí Văn nhớ lại hôm đó ở nhà Quế Lâm anh đã gặp anh họ của cô rồi, đó là một người lạnh lùng và kiêu ngạo nhưng dường như cũng có nhiều tâm sự.

Vừa định hỏi thăm Quế Lâm thêm mấy chuyện nữa thì từ xa Hồng Loan đi đến. Cô cười thật tươi với hai người rồi tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Quế Lâm. Hồng Loan vui vẻ hỏi:

- Quế Lâm không xuống tắm biển với mọi người à?

Biết Hồng Loan thuộc nhóm quậy phá nhất trường, Quế Lâm không muốn nói nhiều, cô từ tốn:

- Tự nhiên mình không muốn tắm nữa sao?

Hồng Loan thuộc dạng học trò nào thì Chí Văn đã quá rành rẽ, anh không muốn cô phao tin đồn về chuyện của anh và Quế Lâm trong khi hai người thật sự chưa có gì. Anh chỉ cười nói:

- Nãy giờ thầy định xuống tắm rồi, nhưng tại thấy Hồng Loan đang đi đến đây nên thầy nán lại chờ hỏi thăm chuyện của em vậy mà.

Tuy là một học sinh quậy nhưng Hồng Loan cũng biết thế nào là lễ phép với thầy cô. Trong trường, về cách đối xử với thầy cô, Hồng Loan thuộc diện học sinh lễ độ nên cũng được nhiều thầy cô mến. Nghe Chí Văn nói vậy, Hồng Loan vội nói:

- Dạ, thầy cứ hỏi. Em rất sẵn lòng trả lời ạ.

- Sau này em định sẽ làm gì?

Hồng Loan bâng khuâng:

- Chắc là em phải tìm việc làm ở một công ty nào đó.

Như nhớ đến anh họ của Quế Lâm, Chí Văn nói luôn:

- Vậy sao em không nhờ Quế Lâm xin cho em một công việc trong công ty du lịch Rạng Đông, nơi anh họ của Quế Lâm đang làm giám đốc ở đó.
style="padding-top: 15px;">class="sig_02">class="sig_03">class="sig">class="signature_div">class="sig_05">class="sig_06">
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Đêm tân hôn đến muộn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH :: Thế Giới Truyện :: Truyện dài kì-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs