Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Welcome to Nghé B2's forum!
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Lớp B2 Tổ Chức Đi Đầm Sen!Nghé B2 đăng kí nhanh nhanh..... Liên hệ : 0121 738 4823 (Gặp Vũ nha !!) Zui lắm ah Đăng kí liền nha! Smile
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[�] vui cùng xóa sạch Mon Jul 04, 2011 11:16 am
[�] kinh nghiem choi sky garden Sat Jun 25, 2011 8:33 pm
[�] don phuong mot tinh yeu Fri May 27, 2011 3:05 pm
[�] Những chú ý khi viết văn teen nên "ngâm cứu" Mon May 16, 2011 6:58 am
[�] Hình Nghé đi Đầm Sen mùng 3 tết nè (Hottttttt) Wed May 11, 2011 9:41 pm
[�] Hướng dẫn Cài đặt The Sims 2 Full bằng hình ảnh Sun May 08, 2011 9:18 am
[�] HƯỚNG DẪN DOWNLOAD OBJECTS - TOOLS – MOD – CLOTHES FOR THE SIMS 2 Sun May 08, 2011 8:20 am
[�] Danh sách Cheat The Sims 2 + Exp Sun May 08, 2011 8:10 am
[�] The Sims 2 Collection Download (Reupload) Sun May 08, 2011 8:04 am
[�] Lots complete Sun May 08, 2011 7:45 am
[�] Download The Sims 1 Collection Sun May 08, 2011 7:21 am
[�] Những nỗ lực tuyệt vọng của Đức cuối Thế chiến II (4) Fri Apr 29, 2011 5:53 pm


Share | 
 

 Đêm tân hôn đến muộn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
sneak
Tài Năng
Tài Năng
avatar

Thanks : 299
Points : 13326
Reputation : 6
Join date : 01/02/2011
Tuổi : 23
Status : Tiền bạc chỉ mang lại đau khổ vì vậy bạn hãy đưa hết đau khổ của bạn cho tôi

Bài gửiTiêu đề: Đêm tân hôn đến muộn   Wed Apr 27, 2011 5:30 pm

Dù biết rõ mười mươi người đó là Hoài Bảo nhưng Hồng Loan vẫn làm như không biết gì, cô nhìn sang Quế Lâm, giọng như nhờ vả:

- Thầy nói như vậy, bạn thấy có được không hở Quế Lâm?

Quế Lâm thật lòng:

- Mình cũng không dám hứa trước, nhưng mình sẽ nói thử với ảnh xem sao.

Hồng Loan càng tỏ vẻ thân thiện hơn:

- Mình vốn không thân với Quế Lâm cho lắm, bây giờ nhờ cậy bạn thế này mình cũng thấy ngại lắm. Nhưng Quế Lâm thông cảm cho mình nhé.

Quế Lâm vô tư:

- Có gì đâu mà Loan phải ngại chứ. Mình là bạn bè, giúp đỡ nhau là chuyện thường thôi mà. Mình mới là ngại nếu như không giúp bạn được.

Nghe giọng nói chân tình của Quế Lâm, trong lòng Hồng Loan chợt dâng lên một chút cảm kích. Nhưng khi nhớ đến Bách Điệp, lòng cô lại trở nên cứng rắn hơn. Hồng Loan sợ mình nói chuyện nhiều với Quế Lâm sẽ bị lạc lòng vì bản tính nhu mì, dễ hòa đồng của cô. Nhưng vì muốn tìm hiểu thêm chuyện của Quế Lâm nên Hồng Loan nán lại hỏi thăm, dù biết rằng Quế Lâm đang sống chung nhà với Hoài Bảo:

- Quế Lâm đang sống với hai bác à?

Quế Lâm vẫn thản nhiên:

- Không! Mình đang sống chung với người anh họ. Ba má mình mất đã lâu rồi.

Thấy Quế Lâm và Hồng Loan nói chuyện với nhau có vẻ thân thiện, Chí Văn lên tiếng:

- Hồng Loan và Quế Lâm nói chuyện tiếp đi. Thầy xuống tắm nhé!

Quế Lâm không nói gì. Còn Hồng Loan thì nhanh nhẩu:

- Vâng, thầy cứ đi tắm đi! Tụi em ở đây nói chuyện với nhau được rồi.

Nhìn sang Quế Lâm, Chí Văn hỏi lại:

- Quế Lâm không muốn tắm nữa sao?

Quế Lâm lắc đầu:

- Dạ thôi. Em không tắm nữa đâu ạ. Em ở đây chờ mấy đứa bạn được rồi.

Thấy Quế Lâm từ chối, Chí Văn đành chạy xuống biển một mình. Bóng anh càng lúc càng lẫn vào những người đang tắm.

Hồng Loan tiếp tục câu chuyện:

- Anh họ của bạn có khó tính lắm không?

Nãy giờ nói chuyện với Hồng Loan, Quế Lâm chợt nhận ra Hồng Loan quá tự nhiên thành ra đôi khi có phần kém lịch sự, nhất là lại cứ hỏi nhiều chuyện về đời tư của người khác. Tuy nghĩ thế nhưng Quế Lâm không nói ra, cô trả lời qua loa:

- Ông anh họ của mình không dễ cũng không khó. Ổng bình dân lắm.

Hồng Loan được dịp, cô hỏi phăng tới:

- Ở nhà chỉ có hai người thôi sao?

Quế Lâm gật đầu:

- Vâng. Chỉ có mình với anh Bảo thôi.

Hồng Loan hỏi như quan tâm:

- Ủa! Chứ ba má của anh Bảo cũng mất rồi sao?

Quế Lâm tư lự một chút, rồi cô bất đắc dĩ bịa chuyện để trả lời Hồng Loan:

- Anh Bảo vẫn còn mẹ, nhưng bác ấy khó tính lắm, chỉ thích sống một mình mà thôi.

Câu chuyện diễn ra theo hướng mà Quế Lâm không thích lắm, bởi cô không muốn cho bất kỳ ai biết những chuyện riêng tư của mình, cô cũng không thích có ai đả động đến chuyện đó. Từ xa, đám bạn của Quế Lâm đang kéo lên bờ và đưa tay vẫy vẫy cô. Mỉm cười, Quế Lâm vẫy tay lại rồi nói với Hồng Loan:

- Hồng Loan vào tắm nước ngọt chưa, đi với tụi mình luôn!

Hồng Loan thấy nhóm bạn của Quế Lâm không thích hợp với mình lắm nên từ chối luôn:

- Quế Lâm vào tắm trước đi. Mình ở đây đợi mấy người bạn lớp mình được rồi.

Đứng lên với chiếc khăn quấn kín người, Quế Lâm chào:

- Mình đi nhé!

Hồng Loan gật đầu:

- Vâng.

Bóng của Quế Lâm đã mất hút sau bãi cát. Chỉ còn lại một mình, Hồng Loan ngồi suy nghĩ lại về hành động của mình lúc nãy, về những tấm ảnh mà cô đã chụp mà lòng tự hỏi không biết những việc mình làm như thế này có đúng hay không?

Nhưng rồi chợt nhớ đến gương mặt Bách Điệp, những nỗi ray rứt trong lòng Hồng Loan chợt tan biến hết, chỉ còn lại sự thích thú khi nghĩ đến những xấp tiền mà Bách Điệp sẽ đưa cho cô.

Hôm nay Hoài Bảo về nhà rất sớm, nét mặt lại hầm hầm đầy vẻ khó chịu. Thấy Quế Lâm đang đi từ nhà bếp lên, tấm tạp dề còn quấn phía trước vì cô đang làm bếp, Hoài Bảo rít giọng:

- Cô ngồi xuống đây!

Quế Lâm hết sức ngạc nhiên khi thấy cử chỉ của Hoài Bảo hôm nay. Cô không biết mình đã làm điều gì sai khiến gương mặt của anh trông dễ sợ đến như vậy. Thắc mắc nhưng cô vẫn nhẹ nhàng ngồi xuống phía đối diện với anh.

Giọng Hoài Bảo chua chát:

- Cô muốn gì thì cứ nói thẳng với tôi, đừng có lén lút mà đi làm những chuyện tồi tệ như vậy. Tôi đối xử với cô càng tốt bao nhiêu thì khi biết được chuyện này, tôi càng cảm thấy hối hận bấy nhiêu.

Nghe Hoài Bảo nói như vậy, Quế Lâm ngạc nhiên vô cùng. Cô nghĩ đi nghĩ lại cũng nghĩ không ra rằng mình đã làm chuyện gì sai trái nghiêm trọng đến như vậy. Cô liền hỏi anh:

- Em nhớ là em đâu có làm gì sai đâu. Đi học về là em chỉ ở nhà thôi. Em cũng đâu chơi thân với ai, đâu có la cà đi đâu mà xảy ra chuyện gì khiến anh nổi giận?

Nhìn gương mặt bình thản, vô tội của Quế Lâm, Hoài Bảo cố tình nhắc nhở:

- Cô có nhớ những ngày đi Vũng Tàu hay không?

Quế Lâm ngẩn ngơ:

- Có! Nhưng em đâu có đi chơi với ai đâu. Em chỉ tắm biển với đám bạn thôi mà.

Hoài Bảo lại gằn giọng:

- Tắm biển sao không ý tứ gì hết, để cho người ta chụp hình lén mình chứ.

Nói xong, anh lấy từ trong cặp táp ra một xấp ảnh chụp, quẳng lên bàn với nét mặt khó đăm đăm.

Quế Lâm chầm chậm lấy xấp ảnh trên bàn xem từng tấm, càng xem mặt càng biến sắc. Đây là những tấm ảnh chụp cô với Chí Văn, tấm thì Chí Văn nhìn cô cười đùa thân mật, có tấm thì Chí Văn bám vào phao bơi của cô như một đôi tình nhân, còn tấm khác thì Chí Văn đang đẩy phao của cô, lại còn những tấm ảnh chụp hai người đang từ dưới biển đi lên làm Quế Lâm hoa cả mặt. Cô lẩm bẩm:

- Thế này là thế nào? Em không hiểu!

Hoài Bảo cười khan:

- Dễ hiểu quá mà! Em thân mật với người khác, đẹp đôi quá nên người ta chụp lại làm kỷ niệm mà - Với đôi mày chau, anh nói tiếp - Cô thử nghĩ xem, cô đã là một cô gái có chồng, làm như thế này là đúng hay sai chứ?

Oan ức quá mà không có cách bày tỏ, nước mắt Quế Lâm đã tràn khỏi mi:

- Em không cố ý làm thế. Em nhớ là khi em đang tắm chung với đám bạn thì thầy Chí Văn đến, rồi tự nhiên đám bạn em bỏ đi. Vì không biết bơi nên em đành phải ở lại trên chiếc phao. Thầy Văn ở lại, em làm sao cản được.

Cầm những tấm ảnh lên xem lại, Hoài Bảo cười mỉa mai:

- Thân mật đến thế này thì còn viện lý do gì bào chữa nữa?

Rồi như không dằn được sự tức tối trong lòng, Hoài Bảo ném mạnh những tấm ảnh khiến chúng bay tung tóe trong không trung, giọng gai góc:

- Nếu mẹ tôi mà thấy được những tấm ảnh này thì bà sẽ nghĩ gì đây chứ? Bà làm sao sống nổi đây. Cô nói đi! Cô nói đi!

Quế Lâm chỉ còn biết ngồi yên nghe anh la thét với những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô không biết ai đã hại mình một cách tàn nhẫn, cay độc đến thế. Họ muốn gì thì cứ nói thẳng với cô, sao lại ở trong bóng tối làm những chuyện hèn hạ như vậy chứ?

Những tấm hình kia đã là bằng chứng quá rõ ràng rồi, cô có biện minh thì chắc cũng chẳng ai tin. Quế Lâm tự bảo với lòng đành phải cố gắng chấp nhận mối oan này thôi, hy vọng một ngày mọi người sẽ hiểu ra sự trong sạch của cô.

Nước mắt lăn dài trên má, Quế Lâm nghẹn ngào:

- Nếu anh đã nghĩ là em phạm lỗi, em không thể nào bào chữa cho mình với những chứng cớ rành rành như thế này, nhưng em có thể nói với anh một câu, em không phải là hạng người như vậy.

Hoài Bảo nhếch mép:

- Cô tự cho mình là thanh cao, là trong trắng, đúng không? Điều đó thì tôi chưa xác định được, bởi vì tôi chưa biết gì về cô cả - Rồi anh cười gằn - Nói đúng hơn, tôi là một thằng chồng ngu!

Những lời mỉa mai của Hoài Bảo khiến Quế Lâm giận muốn điên lên được, cô cũng nói liều theo:

- Anh cho rằng tôi là một người đàn bà không tốt, không đáng tin cậy phải không? Vậy anh muốn xử trí tôi thế nào thì cứ làm đi. Anh giết tôi thì tôi cũng không than van, trách móc gì đâu.

Nghe Quế Lâm thách đố, máu trong người Hoài Bảo như càng sôi thêm lên, anh nói lẫy:

- Giết cô để làm gì? Để tôi phải vào tù sống à? Tôi không khờ dại mà giết chết cuộc đời mình như thế đâu. Bên cạnh tôi còn biết bao nhiêu phụ nữ xinh đẹp, tương lai tôi xán lạn như thế, tôi muốn gì mà không được, chỉ vì kiếp trước dường như tôi mắc nợ cô nên kiếp này phải trả cho xong.

Quế Lâm càng đau đớn hơn khi nghe Hoài Bảo nói như vậy. Thà rằng anh đánh đập, la mắng cô còn cảm thấy dễ chịu hơn là nghe anh mỉa mai mình, cô không thể nào chấp nhận những lời nhục mạ như thế. Nghĩ vậy nên Quế Lâm ngẩng cao đầu nói:

- Anh không thiếu nợ tôi gì hết. Anh đừng lo cho tôi nữa. Từ bây giờ, tôi sẽ không nhận một đồng một cắc nào của anh nữa. Tôi sẽ cố gắng làm việc để trả cho anh những món tiền mà từ trước đến nay anh đã dùng để lo lắng cho tôi.

Cảm thấy hơi hụt hẫng trước cá tính cứng rắn của Quế Lâm, nhưng cơn ghen trong lòng vẫn như ngọn lửa còn nghi ngút, Hoài Bảo cười gằn:

- Cô đã ra trường, đã đủ lông đủ cánh rồi, bây giờ muốn làm gì mà không được. Đồng tiền của tôi, sự lo lắng của tôi đâu còn ý nghĩa gì với cô nữa, phải không?

Gương mặt Quế Lâm không còn vẻ chịu đựng nãy giờ nữa, nét mặt cô lộ vẻ quyết tâm:

- Dù gì thì tôi cũng cám ơn lòng tốt của anh đã dành cho tôi bao nhiêu ngày tháng qua, vì có nó tôi mới được như ngày hôm nay. Nhưng tôi nghĩ mình phải tạo cho mình một cuộc sống tự lập thì sau này sẽ không bị người khác khinh khi nữa.

Những lời nói từ đáy lòng của Quế Lâm khiến cơn giận trong lòng của Hoài Bảo nguội đi một chút. Nhưng không vì thế mà anh có thể bỏ qua chuyện những tấm ảnh đó một cách dễ dàng được. Những tấm ảnh này đã làm anh đau khổ không biết bao nhiêu mà kể khi anh vừa nhận được nó. Dường như nó đã bóp nghẹt quả tim vừa biết đập những nhịp yêu thương của anh dành cho cô, nhưng Quế Lâm nào hay biết.

Muốn làm sáng tỏ nỗi oan của mình, Quế Lâm đành hạ giọng hỏi Hoài Bảo về nguồn gốc của những tấm ảnh:

- Những tấm hình này từ đâu anh có?

Hoài Bảo chán chường nhớ lại:

- Người phát thư của bưu điện gởi cho văn thư của công ty rồi cô ấy đem vào cho tôi. Nhưng cô hỏi chuyện đó làm gì? Chẳng lẽ cô cho rằng tôi đặt chuyện để hại cô hay sao?

Quế Lâm cũng cảm thấy nguôi ngoai, cô nhẹ giọng:

- Tôi chỉ muốn tìm ra nguồn gốc của những tấm ảnh này thôi.

Hoài Bảo lại cười khẩy:

- Tôi khuyên cô đừng nên tìm hiểu để làm gì. Chẳng lẽ cô không thấy những tấm ảnh này hoàn toàn là hình thật cả sao.

Quế Lâm minh oan:

- Nhưng bản chất của những tấm ảnh này vốn không phải là như vậy. Tôi và thầy Chí Văn không có tình cảm gì với nhau ngoài tình cảm thầy trò cả.

Hoài Bảo không muốn tiếp tục câu chuyện nữa, anh buông gọn:

- Không ai có thể chứng minh được. Chuyện trong lòng cô chỉ có cô biết, hắn biết mà thôi.

Nói xong, anh đi thẳng về phòng mình, bỏ lại Quế Lâm ngồi một mình trong phòng, ánh mắt xa vời vợi.

Quế Lâm cùng bà Khoa đi siêu thị và dạo một vòng quanh các shop thời trang đến hết cả buổi sáng, cô vẫn vui vẻ đi bên bà.

Tay xách lỉnh kỉnh những túi đồ vào phòng mẹ chồng, Quế Lâm từ tốn:

- Con rót nước cho mẹ uống nhé!

Bà Khoa gật đầu. Quế Lâm đi về phía tủ lạnh, rót cho bà một ly nước suối.

Cầm ly nước trên tay, bà Khoa nói với Quế Lâm:

- Con có muốn đi làm không? Hay con chỉ muốn ở nhà làm cho tốt vai trò của một người vợ hiền thôi?

Quế Lâm lặng lẽ nuốt nỗi nghẹn ngào mà cô đã chịu đựng vào lòng, miệng cố nở nụ cười gượng gạo:

- Ở nhà buồn lắm, chắc con xin đi làm cho vui. Từ khi ra trường đến nay, con đã nghỉ ở nhà cũng hơn một tháng rồi mẹ à.

Bà Khoa tỏ vẻ thông cảm:

- Nếu con muốn đi làm thì chốc nữa khi thằng Bảo ghé đây, mẹ sẽ bảo nó thu xếp cho con vào làm trong công ty nhà luôn. Nó sẽ đưa đón con đi làm cho tiện, có vợ có chồng.

Sợ nói ra ý định của mình làm bà Khoa phật lòng, Quế Lâm dọ hỏi mẹ chồng:

- Mẹ à! Con có quen một người bạn đang làm ở Ngân hàng, nó kêu con đến xin làm chung với nó, mẹ thấy có được không?

Bà Khoa với suy nghĩ mình là một người mẹ thật sự của Quế Lâm, lý lẽ:

- Con đừng bao giờ có suy nghĩ như vậy nhé. Thằng Bảo nó mà nghe được thì con không yên với nó đâu. Con thử nghĩ xem, con là vợ của một giám đốc, chẳng lẽ lại phải đi làm nhân viên của người khác, như thế coi sao được. Vả lại, con còn trẻ đẹp thế này, cho ra ngoài nó không yên tâm đâu.

Quế Lâm biết những suy nghĩ của bà Khoa là rất đúng, nhưng đó là với bao đôi vợ chồng trẻ khác. Còn cô và Hoài Bảo hiện nay nào phải vợ chồng gì, cô với anh không khác gì mặt trời với mặt trăng, làm sao có thể làm việc một cách hòa bình trong công ty được chớ. Nhưng nếu nói sự thật cho bà Khoa biết thì cô không có can đảm mở lời, mà ngay cả Hoài Bảo cũng giống cô thôi. Vậy là tạm thời cô đành chấp nhận làm theo ý muốn của bà. Cô hy vọng sau này Hoài Bảo và cô có thể tìm ra một hướng đi khác thích hợp hơn cho cả hai người.

Nhìn Quế Lâm với vẻ quan tâm, bà Khoa hỏi:

- Mẹ thấy lúc này con gầy lắm đó Quế Lâm. Hay là con đã có tin vui?

Quế Lâm rất hiểu tâm sự của mẹ chồng, cô biết bà rất mong có cháu nội bồng ẵm nhưng cô không biết phải giải thích với bà như thế nào, đành đổ lỗi cho mình:

- Thưa mẹ, trong người con không có gì thay đổi cả, chỉ vì con thấy không được khỏe cho lắm.

Bà Khoa khuyên nhủ:

- Vậy con nên đi khám bác sĩ đi, chứ để như thế này lâu ngày không tốt đâu.

Rồi bà nói luôn nhận định của mình:

- Mà mẹ thấy dạo này thằng Bảo cũng gầy đi nhiều nữa. Mẹ nghĩ hay là hai đứa con thu xếp đi du lịch Đà Lạt một tuần để nghỉ ngơi thư giãn đi.

Quế Lâm cố từ chối:

- Công ty bận nhiều việc lắm mẹ à. Con nghĩ anh Bảo không rảnh đâu, chắc phải đợi dịp gần Tết mới đi được.

Bà Khoa cao giọng:

- Lúc này mà không đi, để đến Tết làm sao mà rảnh được. Lúc đó là thời cao điểm của du lịch mà, con quên sao.

Rồi bà khoát tay:

- Mẹ đợi một chút thằng Bảo đến rồi bàn chuyện này luôn. Con không cần phải lo lắng gì hết, ráng lo ăn uống tẩm bổ cho khỏe mạnh rồi sanh cho mẹ một đứa cháu nội là được rồi.
style="padding-top: 15px;">class="sig_02">class="sig_03">class="sig">class="signature_div">class="sig_05">class="sig_06">
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Đêm tân hôn đến muộn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH :: Thế Giới Truyện :: Truyện dài kì-
Chuyển đến 
Forumotion.com | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog