Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Welcome to Nghé B2's forum!
 
IndexPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Lớp B2 Tổ Chức Đi Đầm Sen!Nghé B2 đăng kí nhanh nhanh..... Liên hệ : 0121 738 4823 (Gặp Vũ nha !!) Zui lắm ah Đăng kí liền nha! Smile
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[�] vui cùng xóa sạch Mon Jul 04, 2011 11:16 am
[�] kinh nghiem choi sky garden Sat Jun 25, 2011 8:33 pm
[�] don phuong mot tinh yeu Fri May 27, 2011 3:05 pm
[�] Những chú ý khi viết văn teen nên "ngâm cứu" Mon May 16, 2011 6:58 am
[�] Hình Nghé đi Đầm Sen mùng 3 tết nè (Hottttttt) Wed May 11, 2011 9:41 pm
[�] Hướng dẫn Cài đặt The Sims 2 Full bằng hình ảnh Sun May 08, 2011 9:18 am
[�] HƯỚNG DẪN DOWNLOAD OBJECTS - TOOLS – MOD – CLOTHES FOR THE SIMS 2 Sun May 08, 2011 8:20 am
[�] Danh sách Cheat The Sims 2 + Exp Sun May 08, 2011 8:10 am
[�] The Sims 2 Collection Download (Reupload) Sun May 08, 2011 8:04 am
[�] Lots complete Sun May 08, 2011 7:45 am
[�] Download The Sims 1 Collection Sun May 08, 2011 7:21 am
[�] Những nỗ lực tuyệt vọng của Đức cuối Thế chiến II (4) Fri Apr 29, 2011 5:53 pm


Share | 
 

 "XÓA_DELETE"

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
sneak
Tài Năng
Tài Năng


Thanks : 299
Points : 11581
Reputation : 6
Join date : 01/02/2011
Tuổi : 22
Status : Tiền bạc chỉ mang lại đau khổ vì vậy bạn hãy đưa hết đau khổ của bạn cho tôi

Bài gửiTiêu đề: "XÓA_DELETE"    Wed Apr 27, 2011 5:47 pm

--------------------------

----------------------

- Mình...chia tay...nhé...

- .............

- Phan Anh...Thu xin lỗi...

- Thu chưa quên Nam?

- Thu sẽ không bao giờ quên Nam...nhưng Thu muốn chia tay không phải vì Nam...Thu cần có thêm thời gian để xác định lại tình cảm của mình...Thu sợ...sợ sẽ làm đau quá nhiều người...Thu không muốn thế...

- Vậy là Thu làm đau Phan Anh để không làm đau những người khác ư?- Phan Anh hét lên.

- Không...Phan Anh...không phải... không phải vậy...Thu không bao giờ muốn làm Phan Anh buồn...là do Thu không tốt...Thu không thể phân biệt được đâu là thích, đâu là yêu...

- Vì Chung?

- Thu không biết...Thu xin lỗi...

- Phan Anh sẽ không bỏ cuộc đâu...

- Phan Anh...

- Cạnh tranh công bằng với Chung, thế có phiền Thu không?

- ơ...không...

- Thôi, Thu nghỉ đi...Phan Anh về..

- Oh...

Nó không ngờ Phan Anh lại làm cho mọi việc trở nên thoải mái như thế...nó thấy có lỗi...có lỗi với Phan Anh...có lỗi với Chung...và...có lỗi với chính mình...

----------------------

Chia tay rồi...Cuối cùng cô ấy cũng nói...Dù sớm biết cô ấy chưa thực sự yêu tôi...nhưng vẫn đau...Nói rằng " Phan Anh sẽ không bỏ cuộc..." nhưng cô ấy có biết rằng lúc nói ra câu đó là lúc tôi muốn bỏ cuộc nhất...Có phải do trước đây tôi quá tự tin? quá tự tin sẽ làm cô ấy quên Nam...quá tự tin sẽ có thể " chen chân" vào trái tim cô ấy...Nhưng tôi không can tâm...tôi phải làm gì đây?...

-----------------------

Nó ra viện. Đi học lại, ai ai cũng hỏi thăm, lo lắng, lũ quỷ sứ bạn nó thì hò hét ầm ĩ

- Sao năm nay mày khoẻ ngất thế?

- Sao mày gầy đi ghê thế?

- Sao mày có bệnh mà không cho anh em biết với hả?

- Sao mày....

Cả bọn tranh nhau hỏi làm nó đau cả đầu, nó vẫn chưa khoẻ hẳn...chóng mặt quá...may mà có Hiền " cứu" nó:

- Mấy ông mấy bà có thôi không? Để yên cho " chồng tui" nghỉ, không nó...ngất tiếp doạ anh em bây giờ...

Cả lũ im hết không nói thêm câu nào nữa.

Nó ngồi vào bàn, hôm nay Phan Anh không đi học, Chung cũng nghỉ...nó thấy bất an...Không biết nó bất an vì ai? Vì Phan Anh? Hay vì Chung? Càng lúc nó càng thấy mơ hồ về tình cảm của mình, trái tim nó dường như không nghe lời bộ não của nó nữa...

----------------------

Không biết cô ấy ra sao rồi? Đã khoẻ hẳn chưa? hôm nay nghỉ học...vì không dám đối diện với cô ấy, đối diện với nụ cười ấy, đôi mắt ấy...Vì sợ sẽ không kiềm chế được mà sẽ kéo cô ấy vào lòng...

----------------------

Cô ấy ra viện rồi...không biết đã đến lớp chưa? Nhớ cô ấy đến muốn điên lên nhưng lại sợ...sợ sẽ thấy cô ấy và Phan Anh vui vẻ bên nhau...vẫn biết rằng không thể nhưng sao vẫn hy vọng, vẫn chờ đợi....

----------------------

Về nhà, nó lại onl. Hy vọng nik Nam lại sáng đèn, lúc này nó cần một người bạn để nó có thể tâm sự...

Đúng như nó mong đợi, vừa sign in thì "nguyenhainam is online now"

ngothiminhthu: buzz!!!

ngothiminhthu: tui đang rat buon, co the lang nghe tui tam su khong?

nguyenhainam: san sang, thua cong chua.

ngothiminhthu: cam on. nhung tui khong biet fai bat dau tu dau nua

nguyenhainam: thu buon vi chuyen gi?

ngothiminhthu: kho noi that...

nguyenhainam: thu cu noi di, tui kin tieng lam.he he

ngothiminhthu: neu...neu thich 2 nguoi cung mot luc thi co phai la xau khong?

nguyenhainam: la sao? thu dang gap truong hop do ah?

ngothiminhthu: uh...thuc su tui khong biet fai lam the nao, toi khong sao fan biet duoc dau la thich, dau la yeu...

nguyenhainam: thu cu cho di,thoi gian se tra loi tat ca

ngothiminhthu:...nhung lieu co the cho doi duoc khong khi ma trong khoang thoi gian do tui da lam ton thuong qua nhieu nguoi...

nguyenhainam: vay thi...cu ngu mot giac di...biet dau ngu day thu se co cau tra loi luon thi sao? voi lai thu cung moi ra vien ma, dung suy nghi nhieu qua khong tot dau...

ngothiminhthu: cam on....co le nen ngu mot giac that

Nó sign out. Đây là lần đầu tiên nó out trước cậu bạn bí ẩn kia. Nó cũng không còn buồn thắc mắc tại sao cậu ta biết nó mới ra viện. Nó đặt mình xuống giường, chìm vào giấc ngủ một cách dễ dàng, nó thấy mệt mỏi quá...

-------------------------

------------------------

- Tui và cô ấy chia tay rồi

- Tại sao lại nói với tui?

- Vì cậu là một trong những nguyên nhân...

- Tui????

- Phải, cô ấy không phân biệt được tình cảm dành cho tôi và cậu là gì...

- Huh??? Vậy...

- Cạnh tranh công bằng chứ???

- Đương nhiên.

2 thằng nhìn về phía " đối tượng", rồi cùng cười, con bé đang ngồi...ăn bim bim, mặt trông ngố đến là iu.

--------------------

2 người ấy sao nói chuyện vui vẻ thế nhỉ? ơ...lại còn vừa nhìn nó vừa cười nữa chứ. Sao vậy? Mặt nó dính gì à? Nhưng nhìn 2 người ấy thân thiện vậy nó cũng thấy vui, thực sự khi 2 người họ cười rạng rỡ y như mặt trời...

--------------------

6h15"

Nó bước chân ra khỏi nhà ( cùng thằng Tuấn, từ bé rồi). Nó ngạc nhiên khi thất cả Phan Anh và Chung đang đứng chờ nó trước cổng.

- Để Phan Anh...

- Để Chung...

2 thằng còn chưa kịp nói hết câu thì Tuấn nhảy vào:

- " Đưa Thu đi học nhá" chứ gì? Xời, trò cũ. Thôi tui xếp thế này nhá. Phan Anh, ông chở tui. Chung, ông sang chở chị tui đi. May thật có 2 ông đỡ phải cuốc bộ.

Tuấn nói một mạch rồi nhăn nhở, không kịp cho 2 thằng phản ứng được gì. Nhưng cũng chẳng phản ứng gì, sao lại nghe lời thằng em nó luôn thế nhỉ? ( tấn công thằng em trước để tìm đồng minh chứ sao???)

Nó thì biết thừa thằng em trời đánh của nó tại sao lại xếp thế này. Sở dĩ vì vợ nó, tức Hiền ( không biết có còn là vợ nó hay là thành " em dâu" nỏ rùi nữa hic hic) không ưa Phan Anh=> Tuấn nhà ta phải không ưa theo => ủng hộ Chung, đơn giản. Mà...ơ... đây là kiểu cạnh tranh công bằng mà Phan Anh nói đấy hả? Trẻ con quá đi mất. Nó phì cười.

- Cười gì thế? Chung hỏi nó

- Không, không có gì, tự nhiên nghĩ đến chuyện vui thôi.

- Chuyện gì? Có nghĩ đến Chung không?

- Không.

- Thế có nghĩa là nghĩ đến Phan Anh ah?

- Ack, tại sao không nghĩ đến Chung thì phải nghĩ đến Phan Anh? Nghĩ đến 2 người thì cười sao nổi, hơ hơ..

- Huh???

- Không có gì he he

----------------------------

Vụ " cạnh tranh công bằng" này còn diễn ra trong khoản... ăn uống của nó nữa.

- Bim bim này, ăn đi Thu ( he he cái này thì không từ chối được)

- Xôi này, ăn đi, dạo này Thu gầy quá, về nhà chịu khó bồi bổ nhé.

- Bánh này...

- Kẹo này...

- Kem này...

Giời ạ, sao mà nó thấy nó giống...vịt nuôi công nghiệp quá. Nhưng nghĩ kỹ, nó lại thấy...hay hay. Nhiều người quan tâm, kể cũng thích ( tham quá). Nhưng mà...nếu tiếp tục ở tình trạng này thì chắc sẽ chẳng vui mãi được. " Tim ơi, nghe lời tao, phải nói cho tao biết mày iu ai chứ, đừng làm nhiều người đau, cũng đừng làm đau chính mày nữa, tao sắp không chịu nổi rồi..."

Nếu như trước đây nó thường xuyên ngồi rủa xả " con ngốc" trong bài hát " 2+1=0", gì mà " cớ sao từng người không tới, lúc cô đơn trước kia..." chứ, hừ, rõ ích kỷ, thì bây giờ nó lại đang là " con ngốc" ấy, ngồi đây lẩm nhẩm..." cớ sao từng người không tới...", nản chí thật

------------------------

- Cái gì? Vì thế mà vợ với thằng quỷ đó cãi nhau???

- Chứ sao nữa, con bé ấy cứ suốt ngày gọi điện, rồi còn thằng khỉ đột em chồng nữa, " bé Trang à...", thân mật kinh ( hic giận quá mất khôn, gọi boyfriend là thằng khỉ đột, trời ạ...)

- Thế là vợ nổi khùng lên với nó?

- Đương nhiên, không tức sao được.

- Thế nó không giải thích gì cả???

- Không,...ah mà định nói gì nhưng vợ tức quá nên bỏ đi luôn.

Nó cố gắng bụm miệng để không cười, nhưng không chịu được, nó cười phá lên

- Ha ha ha, buồn cười quá đi mất.

- Chồng cười cái gì?

- Cười vợ chứ còn cười ai vào đây nữa...

- Huh??? Vợ đang tức mà chồng còn cười à?

- Thưa cô vợ thông minh của tôi, " bé Trang" của thằng Tuấn là một cô nàng vô cùng đáng iu...

- Cái gì???

- Để yên nào, nghe chồng nói hết đã, một cô nàng vô cùng đáng iu và...đã ra đời...5 năm có lẻ, là con em họ của nó ở Quảng Ninh...

- Hả?????

" ôi chúa tha tội cho con, con vẫn muốn được lên thiên đàng...". Nó lẩm nhẩm. Vì...nó nói dối vợ nó đấy, ( trời ạ, mình có năng khiếu đóng kịch quá). Cụ tỉ là thế này...

12 tiếng trước

- Cái gì, mày léng phéng với con Trang đó rồi còn bắt tao nói dối Hiền là sao???

- Ơ hay, em đã nói là em không léng phéng với nó, bọn em kết nghĩa anh em hồi em sang nghỉ hè ở Quảng Ninh, thế thôi.

- Thế sao phải nói dối?

- Vì nói thật chắc gì Hiền đã tin, nguy hiểm lắm.

- không được, mày gây ra thì đi mà chuốc lấy..

- Chị iu ơi...( nghe ớn quá)...giúp em đi mà, em sẽ mua bim bim mà...

- Huh??? Vậy thì được ( sẵn sàng nói dối vợ vì bim bim thế này thì...)

- Thanks chị iu.

- Nhưng đừng liên lạc với kon bé ấy trước mặt Hiền nữa, phải dứt khoát đi chứ, cứ suốt ngày gọi cho mày thế mà bảo nó không có ý gì với mày...không khéo lại thành bắt cá hai tay...

- Em bít rùi. nhưng mà chị dạy em mà chị có dứt khoát đâu...

- Mày nói cái gì??? Nó cau mày. Mày chán sống à????

- Hơ, thôi em biết rồi, không nói nữa...

Nhưng mà nó nghĩ, thằng quỷ ấy nói đúng, nó chẳng dứt khoát bằng ai mà đòi nói em nó...nhức đầu thật, xin thề là nó cũng không muốn thế đâu, chỉ tại nó không biết phải làm gì để không ai buồn cả, hình như làm việc này là không thể...trong 3 người, làm sao để không ai bị tổn thương??? mission impossible...

------------------------

23h30

" nguyenhainam is now online"

nguyenhainam: dao nay the nao? da do buon chua?

ngothiminhthu: cung do, nhieu luc muon khoc ma khong khoc noi, van chua giai quyet xong moi chuyen

nguyenhainam: sao khong khoc?

ngothiminhthu: co le vi Nam bao khong thich tui khoc...

nguyenhainam: doi luc cung nen khoc chu, Thu cung la nguoi ma, co le nuoc mat se lam nhe nhom ca nguoi o lai lan nguoi ra di

ngothiminhthu: uhm...co le vay...

nguyenhainam: sao Thu khong hoi tui la ai nhi? con gai hay to mo lam ma

ngothiminhthu: lan truoc hoi roi cau co noi dau...nhung biet cau la ban Nam la duoc roi...vay la du

nguyenhainam: uhm.

uh, đúng là nó nghĩ vậy...chỉ cần biết bạn Nam là đủ rồi, bạn Nam thì không có ai xấu cả...Có lẽ đây là nguyên nhân nó không thể lựa chọn giữa Phan Anh và Chung, vì hình bóng Nam trong trái tim nó còn quá lớn...Nhưng nó vẫn muốn cố gắng, để cho Phan Anh và Chung cơ hội, cũng là để cho nó một cơ hội có được hạnh phúc...

-------------------

Nó vừa bước vào lớp thì : " 4 em Ngô Thị Minh Thu, Hà Thị Thu Hiền, Nguyễn Hải Phan Anh và Phạm Đức Chung lớp 12A1 lên văn phòng đoàn ngay..."

4 đứa chạy vội lên văn phòng đoàn, tự hỏi không biết mình có ...tội lỗi gì hic hic.

- Cô có việc muốn nói với mấy đứa. Sắp đến 26/3 rồi, năm nay cô định không tổ chức cắm trại nữa mà tổ chức một dạ hội hóa trang. Cô cho mấy đứa toàn quyền tổ chức, từ dẫn chương trình, trang trí sân khấu, nội dung, được chứ?

Cả lũ nhao nhao:

- Được, được ạ, bọn em sướng quá ấy chứ.

- Thế thì làm tốt vào nhé.

- Vâng, thanks cô, cô giáo iêu quý.

- Mấy đứa nhóc này, sắp tốt nghiệp rồi mà như trẻ con.

-------------------

- Tui định sẽ thế này, mỗi lớp sẽ hóa trang theo chủ đề, rồi ban giám khảo sẽ chấm điểm chọn ra lớp nào có ý tưởng độc đáo và sáng tạo nhất, mấy người thấy sao??? Nó đưa ra ý tưởng

- Hay quá, sao chồng nghĩ ra nhanh thế?

- Chuyện, người iu tui mà- Phan Anh chen vào

- Này, người iu ông hồi nào_ Chung giãy nảy

- Thì hồi trước đóa_ Phan Anh cũng không vừa

- Thôi tui xin can, việc bây giờ là phải nghĩ cách tổ chức sân khấu nữa đóa. Phần dẫn chương trình thì Ok rồi, phần này chắc mấy người cũng có kinh nghiệm đúng không. Còn phần thi của lớp mình thì cứ để thằng Tuấn nó lo.

- hờ hờ sắp có trò hay rồi_ Hiền toe toét

- Trò gì hay?_ Phan Anh tỏ vẻ không hiểu

- Lớp mình không biết có đẹp không nhưng về khoản độc đáo và sáng tạo thì đứng nhất là cái chắc- Nó tiếp

- Sao hai người tự tin thế?

- Tại ông mới chuyển đến nên không biết thôi, giao vào tay thằng Tuấn thì...cái đầu của nó giỏi nghĩ ra mấy cái trò này lắm, ha ha nhớ lại trại năm ngoái vẫn buồn cười, nó biến trại lớp mình thành nơi tụ tập của bọn ...cái bang ha ha trại được giải " te tua và độc đáo nhất", ha ha hic hic- Chung giải thích

- Uh, nó là thằng lớp trưởng nghịch nhất mà tui biết, mỗi tội quan liêu, suốt ngày xin cờ đỏ để lớp không bị ghi mất trật tự 15" đầu giờ he he

- Nè nói xấu ông xã tui đủ chưa vậy?- Hiền lên tiếng

- Ôi vợ ơi, sao bênh chàng ghê thế? Chồng có bao giờ được vợ bênh chằm chặp thế đâu nhỉ?

- Chồng..._Mặt Hiền đã chuyển sang màu cà chua.

- Thôi không nói nữa, bây giờ mọi người nghĩ trang phục cho tụi mình đi, tụi mình dẫn chương trình nên không cần mặc theo chủ đề nhỉ- Phan Anh cứu nguy cho Hiền

- Oh oh, thế thì Thu là công chúa, Chung là hoàng tử nhá

- Xin người, tui hem thích làm công chúa đâu, ông thích thì đi mà làm. Nó giãy nảy. Mọi người cứ nghĩ trang phục cho mọi người đi, tui nghĩ ra tui sẽ phải mặc gì rồi.

- Ơ nhưng phải thống nhất chứ chồng, 4 đứa cùng dẫn chương trình thì phải mặc cái gì cho ăn rơ với nhau tí chứ

- Không cần đâu, chồng định thiết kế 4 cái sân khấu ở 4 góc với một sân khấu to ở chính giữa, mỗi đứa dẫn một góc sẽ không bị lệch đâu, sân trường mình đủ rộng mà, còn cái sân khấu ở chính giữa thì để cho các lớp lên trình diễn, đồng ý chứ?

- Phục chồng thật đấy, nghĩ ra nhiều thứ tuyệt quá

- Thôi không phải nịnh, chiều nay mọi người tập trung ở nhà tui, phải đi lùng mấy thứ để trang trí sân khấu chứ

- Ok- 3 đứa đồng thanh

------------------------

Thế là chiều hôm đấy có 4 đứa mồ hôi nhễ nhại lượn đi lượn lại khắp Hà Nội để mua mấy thứ...lăng nhăng ( gọi là lăng nhăng thôi nhưng độc và đẹp lắm đấy)

Cuối cùng thì việc trang trí sân khấu đã xong. Chúng nó làm cho cái sân khấu chính giữa sáng " lung linh" bằng hàng trăm cái đèn hình...đầu lâu, thế mà chính giữa sân khấu lại là một cái đèn hình...mặt trăng to oạch kèm thêm là hàng ngàn ngôi sao phản quang trông đến là yêu. Nhìn mấy cái đầu lâu nằm xen kẽ giữa mấy ngôi sao mà phì cười.

------------------------

- Nhưng mà Thu định hóa trang thành gì thế?

- Phải đấy, sao không nói cho tụi này bik vậy?

- Bí mật ,đến tối nay mọi người sẽ biết, phải bất ngờ mọi người mới thấy đẹp chứ he he

-.......( không hiểu gì, tò mò quá)

- Thôi, giờ về nghỉ đi, tối nay còn phải đến sớm nữa đó.

- Uhm, bi bi

Nó chia tay mọi người, về nhà nó tót lên phòng ngắm nghía " thành quả" của nó mấy hôm nay, tự hào

" mình cũng giỏi đó chứ hì hì"

------------------------

- Wa, chồng tài thật đó, đẹp nữa....

Hiền trố mắt nhìn nó, Chung và Phan Anh thì...đóng băng...

Nó cũng phải bái phục nó ( tự sướng), ừ, chẳng ai biết nó hóa trang thành gì, thiên thần, ác quỷ hay vampire nữa, vì nó có một đôi cánh, một đen một trắng, cái vương miện cài trên mái tóc dài mượt, thế nhưng lại thêm...2 cái răng nanh ( mượn tạm trong bộ đồ chơi của em trai nó ^_^). Nói chung là...thập cẩm, nhưng không thể chối là cực kỳ ấn tượng, nhất là đôi cánh làm cho nó không cần phải làm MC cũng sẽ nổi bật giữa đám đông.

4 đứa dẫn chương trình, mỗi người một phách, chẳng ai giống ai. Hiền hóa trang thành Doremon. Chung và Phan Anh không hẹn mà gặp, đều hóa trang thành những thứ " kinh dị", Chung thì hóa trang thành vampire, còn Phan Anh thì hóa trang thành...thần chết ( không hiểu hắn làm thía nào mà trang trí được cái micro thành cái...lưỡi hái trông cực kỳ cute). Mấy em gái lớp 11 cứ nhìn 2 anh MC không chớp mắt mới kinh chứ.

Chúng nó nói không sai, lớp nó " qua tay" lớp trưởng Tuấn đã trở thành lớp hóa trang sáng tạo nhất. Chúng nó hóa trang thành cả một...triều đình phong kiến Trung Quốc với vua ( thằng Tuấn đương nhiên là tranh vai này, ham hố quyền lực mà), hoàng hậu, quan lại, cung nữ,...thái giám...đủ cả. Buồn cười nhất là đoạn giới thiệu, Trung "bê đê", thằng này trong vai công công, giới thiệu về lớp nó với cái giọng eo éo đến là "pro". Kết quả là khán giả cười một trận no nê.

Dạ hội diễn ra suôn sẻ, cho đến khi...(hic)...một nhóc khoảng 4 tuổi, chắc là con 1 giáo viên trong trường...chạy đến đòi...giật đôi cánh của nó xuống, làm nó rơi vào tình huống dở khóc dở cười. Phan Anh với Chung phải ...đàm phán mãi cô nhóc mới thôi không giật nữa.

- Em thích đôi cánh này à?

- Không, anh trai em thích, vì em thấy anh ấy cứ nhìn chị suốt thôi...

Cả trường phì cười, nó cũng cười. Phan Anh và Chung lại...đông cứng...

- Xin lỗi, em mình phá quá. Một cậu bạn chạy tới.

- Không sao. Nó tủm tỉm. Nhưng cậu thích đôi cánh của mình ah? Nó trêu.

Cậu bạn đỏ mặt. " Không...ah mà uh...mình thích...thích cả chủ nhân của đôi cánh nữa..."

Nó cười. 2 anh em nhà này bạo dạn thật hic...

Cuối cùng thì dạ hội cũng kết thúc, đương nhiên là thành công rực rỡ. Nó được bầu chọn là người hóa trang ấn tượng nhất.( thành quả 1 tuần của nó đấy ạ)

----------------------

- Hôm nay nhìn Thu tuyệt lắm...

Chung chưa nói hết câu thì Phan Anh chạy đến

- Này này không được tranh thủ nhá, đánh lẻ là không tốt..

- Hơ ông này, có cơ hội thì phải tranh thủ chứ he he..

- Chơi thì phải fairplay ...

- Ủa có chỗ nào không fairplay nào...ông chỉ ra coi...

- Ông...

Nhân lúc tên vampire cãi nhau với...tử thần, nó...chuồn thẳng. Nó mệt, đau bụng nữa. Nó muốn về nhà nghỉ ngơi...

---------------------

Nó leo lên giường, vì mệt nên nó chìm vào giấc ngủ dễ dàng...

---------------------

Hôm nay chủ nhật, Phan Anh và Chung đều rủ nó đi chơi nhưng nó không đi, đi với một người thì nó ngại, đi với cả hai thì chỉ toàn nghe 2 người này cãi nhau thế nên không đi là tốt nhất.

9h30"

Bài tập đã làm hết, chẳng có gì làm, nó lại onl.

" nguyenhainam is now online"

nguyenhainam: he he co duyen nhi, lai gap roi

ngothiminhthu: sao ong khong dung nik ong di ma cu dung nik nguoi khac mai khong thay chan ah?

nguyenhainam: chan gi chu, noi chuyen voi Thu thi chan gi

ngothiminhthu: ong cho tui nik ong di rui tui van chat voi ong ma

ngothiminhthu: ma tui doi y roi, muon biet ong la ai.

nguyenhainam: biet lam gi he he

ngothiminhthu: ke tui

ngothiminhthu: ong khong noi tui xoa nik nguyenhainam trong list roai de offline mai mai voi ong lun

nguyenhainam: Thu da hua la se xoa nik nay trong list tu 2 nam truoc roi ma co xoa dau

Nó lao ra khỏi nhà, không tắt máy tính. Nó đã biết, giờ thì nó đã biết người này là ai...

---------------------

- Ông về nước lúc nào mà không báo cho tui? Muốn chết sớm hả? Nó hét vào cái bản mặt đáng ghét đang cười hềnh hệch trước mặt nó.

- Nguôi nguôi...giận nhiều già sớm đóa. Sao Su biết là Bốp dzậy?

- tui chỉ hứa với mỗi ông là sẽ xóa nik Nam thôi...Nó nói nhỏ..

- Trời ơi lỡ mồm rồi...

- Nếu không thì ông còn định dấu tui đến lúc nào hả?

- Hề hề... đến già chứ sao.

- Ông...Mà thôi tha cho ông. Sao về nước sớm vậy? Không phải bị đuổi học đó chứ?

- Su vẫn độc mồm độc miệng thía hả? Thiên tài như Bốp mà bị đuổi học hả? Bốp học thêm thời gian để xong sớm đó...

- Mà tui hỏi ông, sao ông biết pass của Nam???

- Ah thì...có hôm vào thử, gõ thử sinh nhật Su, ai dè...

- Thôi thế là đủ rồi... Mai sang nhà tui ăn cơm...Mẹ tui thỉnh thoảng vẫn nhắc đến ông đấy.Tui về

- Yes, sir.

- Cười vừa thôi, cười nhiều quá rụng răng đấy he he. thôi tui về

- Hờ hờ...thui về đi. Ở đây toàn thấy rủa xả thôi hic hic

- Uhm, bye.. Ah này, từ nay tui cấm ông dùng cái nik đấy chat với tui nữa, không tui sẽ dìm chết ông.

- Biết rồi, biết rồi...

- Bye.

- Uhm

-----------------------

Su à! Nếu Bốp nói Bốp về đây là vì Su thì sao?

----------------------

---------------------

- Mẹ ơi, thằng Bốp nó về rồi, nó về cả tháng nay mà chẳng thấy báo gì cho anh em cả mẹ thấy nó láo không?

- Chắc nó bận, mai bảo nó đến ăn cơm.

- Con bảo nó rồi.

Nó nói rồi chạy tót lên phòng " gặm nhấm" sự sung sướng " há há từ nay có người đi chơi cùng rồi. sướng!!!" ( bà này lạ, bình thường có hai người rủ đi chơi suốt có đi đâu)

Bốp là thằng bạn thân từ nhỏ của nó và Nam. Gọi là thằng bạn chứ Bốp hơn nó 1 tuổi, lại đi học sớm 1 năm nên trên chúng nó 2 lớp. Thế mà chẳng bao giờ nó gọi Bốp bằng anh cả. Năm nó học lớp 8, Bốp sang Mỹ du học. Từ bé đến lớn 3 đứa dính lấy nhau nên lúc Bốp đi nó giận đến mức không thèm liên lạc gì trong suốt 1 năm sau đó. Nhưng sau nó thấy nó ích kỷ nên 2 đứa lại suốt ngày chat chit, gửi mail. Khỏi phải nói, Bốp về, người vui nhất là nó.

----------------------

- Con chào thầy u. Hơn 2 năm không gặp mà thầy u vẫn trẻ, chẳng khác gì cả.

- Cái thằng này chỉ khéo nịnh. U thì u thấy mày càng ngày càng xấu trai ha ha.

- U cứ đùa.

- Ừ u đùa đấy, Ơ nhưng mà đẹp trai quá không được...

- Sao hả u???

- U phải xùa chó đuổi mày về thôi, nhà u có con gái lớn há há...

- Mẹ... Nó cau mày.

- Thôi , 2 đứa đi dọn cơm cho mẹ.

- Tuân lệnh u!

Bốp đến làm nhà nó vang tiếng cười. Bốp là người luôn làm cho người khác cảm thấy thoải mái khi ở cạnh.

- Anh Bốp có người yêu chưa? Thằng em nó ngây ngô hỏi.

Bốp liếc nó ( quái, liếc nó làm jề? ), trả lời:

- Có ai yêu anh mày đâu. Mà sao nhóc tò mò thế? hỏi kinh nghiệm ah?

- Há há thế anh làm anh rể em đê, em chẳng thích 2 cái anh hay đến đây đâu.

- 2 anh nào?

- Anh Chung với anh Phan Anh ấy!

- Huy...Nó gằn giọng. Thằng này im re luôn

- Không được đâu, chị gái em vừa lắm mồm lại còn đanh đá như bà la sát ấy anh về làm anh rể nhóc để anh hy sinh ah?

- Bốp! Ông đứng lại cho tui...

Thế là 2 đưa nó đuổi nhau chạy khắp nhà trong tiếng cười của bố mẹ nó và 2 thằng em trời đánh của nó.

.....................

- Con chào thầy u con về. U chưa cần xùa chó nhá.

- Uh về đi không là u xùa chó ra cắn mày rách quần ha ha.

- Ối u ơi con là sinh viên nghèo sắp hết quần rồi u ạ.

- Uh thôi u không xùa đâu...Về đi thỉnh thoảng đến đây chơi.

- Vâng..

----------------------

Những ngày tiếp theo chỉ cần rỗi là nó với Bốp lại vi vu đi chơi. Kể cũng lạ là nó đi chơi suốt mà các bài kiểm tra của nó vẫn Ok mới hay chứ.

Hôm nay 2 đứa kéo nhau lên cầu vượt ( ở Đại học GTVT đóa) hóng gió.

- Bốp !!!!

- Jề?

- Nhắm mắt, thả lỏng, giang tay ra, hít thở đều nhá.

- Để làm gì?

- Hứng gió chứ làm cái quái gì?

- hơ Su đi mà hứng.

- Nói nhiều quá, làm mau đi dễ chịu lắm.

- Oh

...........

- Su này!!!

- hở?

- Lúc trước Su nói Su đang thích 2 người cùng một lúc là Chung với Phan Anh ah?

- Oh. Chung thì ông biết rùi nhỉ, còn Phan Anh...

- Bốp cũng biết rồi.

- Sao biết?

- Uh, năm ngoái đang lang thang ở đại lộ 3 New York thì thấy nó, lúc ấy suýt ngất đấy.

- Ông suýt ngất còn đỡ, tui ngất rồi đây này...

.....

- Thế à? Nam vẫn còn tác động mạnh đến Su vậy sao?

- Uhm... Mà cũng không biết nữa. Mỗi lần nhìn thấy Phan Anh là lại nghĩ đến Nam, chắc tại họ là anh em nên khi ở bên Phan Anh giống như là đang ở bên Nam vậy...Dù biết như thế là ích kỷ nhưng mà...

- Haizzz....

- Ông thở dài cái gì?

- Không có gì. Mai Su đến nhà Nam với Bốp nhá. Đến thăm bác gái tiện thể gặp thằng Phan luôn..

- Uhm...

-------------------

Nam đi mang cả trái tim cô ấy đi...Làm sao để có thể thay thế Nam trong trái tim cô ấy đây? Hơn 2 năm không đủ để xóa đi dù chỉ một phần tình yêu Su dành cho Nam ư? Có thể hơi điên điên nhưng nhiều lúc tôi ganh tị, mong người ra đi năm đó là tôi...

-------------------

- Con chào bác! Bốp với nó đồng thanh.

- Thu hả con? Ah có cả Bốp nữa? Về khi nào hả Bốp?

- Nó về lâu rồi mà chẳng nói với ai bác thấy nó có láo không?

- Láo quá ấy chứ, đã thế hôm nay 2 đứa ở đây ăn cơm rồi phạt nó rửa bát ha ha.

- Ôi...

- Phan Anh nó ở trên phòng ấy, 2 đứa cứ lên chơi đi..

- Để con ở dưới giúp bác nấu ăn...Nó nhanh nhẩu.

- Không, con lên đấy đi, để 2 thằng nó ở trên đấy để chúng nó phá nhà bác ra à?

- Ơ...

- Ơ cái gì? thôi con lên đi, để bác nấu được rồi...

- Dạ

Nó lon ton chạy theo Bốp lên phòng Nam ( bây giờ là phòng Phan Anh), lên đến nơi nó thấy Phan Anh đang xem một quyển sổ gì đó có vẻ rất chăm chú...Nó lại gần, cầm quyển sổ lên, lật từng trang, và từng giọt nước mắt rơi xuống...1 giọt...2 giọt...Nó đang khóc...

-------------------

Về nước gần một năm rồi mà bây giờ tôi mới phát hiện ra trong phòng ( chính xác là phòng anh trai tôi) có một cái hốc nhỏ gần giường mình. Từ trong cái hốc ấy, tôi lôi ra được một quyển album và một quyển sổ...Giở từng trang, từng trang một, tôi phải công nhận anh tôi vẽ rất đẹp, nghe mẹ tôi nói anh ấy đã định thi vào đại học mỹ thuật... Đúng lúc tôi đang " nghiên cứu" quyển sổ ấy thì Thu bước vào...theo sau là anh Linh, ông anh tôi quen bên New York, hai người này quen nhau ư? À phải rồi, 2 người đều biết Nam mà...Nhưng chưa kịp nói gì thì Thu cầm quyển sổ lên, và rồi..cô ấy khóc...Tôi có thể hiểu tâm trạng cô ấy bây giờ...nhưng tôi vẫn thấy ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy khóc...đủ thấy tình yêu cô ấy dành cho anh trai tôi lớn thế nào...Tôi đã hiểu, tôi không thể tiếp tục hy vọng sẽ có được một thứ không phải của mình nữa, tôi luôn chỉ là một cái bóng, một cái bóng không hơn không kém,...tôi không nhận ra hay tôi tự lừa dối mình???

--------------------

Nó lật từng trang, từng trang, trang nào cũng là tranh chân dung một cô gái...là nó...đôi mắt ấy... mái tóc ấy... chỉ cần nhìn lướt qua là có thể nhận ra người trong tranh chỉ có thể là nó mà thôi...Trang đầu tiên của quyển sổ là một dòng chữ...một dòng chữ đơn giản nhưng đủ để làm cho nó thấy trái tim mình như tan ra...

" Ngố_ My heartkeeper"

Ký tên: Nguyễn Hải Nam.

Nó_ ngố_ người nắm giữ trái tim Nam...

Bây giờ thì nó đã hiểu, không ai có thể thay thế Nam trong trái tim nó, người nó đã yêu, đang yêu và sẽ yêu, mãi mãi chỉ có thể là Nam mà thôi...

Nhìn lại trên bàn còn có một quyển album nữa, nó tò mò quá, hình như quyển album này là của Nam, trước đây nó có nhìn thấy một lần, nhưng Nam không cho nó xem mặc cho nó kỳ kèo năn nỉ đến gãy lưỡi...

- Phan Anh ah, Thu xem quyển album đó được chứ?

1 phút lưỡng lự...nhưng rồi Phan Anh cũng đưa cho nó...Mở quyển album, một lần nữa nó khóc... Trpng đó là một serie ảnh của nó, từ khi nó 3 tuổi đến năm nó học lớp 10...Nam có vẻ rất kỳ công mới có được nhiều ảnh của nó thế này...

Nó cứ tiếp tục khóc như thế, rồi như kiệt sức, nó...ngất ( lại ngất)

- Su! Su! tỉnh lại đi Su ơi! đừng làm Bốp sợ

- Thu! Thu làm sao thế....

------------------------

"Đau đầu quá". Nó rên. Từ từ mở mắt, tự hỏi mình đang ở đâu, rồi không mất quá nhiều thời gian, nó tự trả lời bằng một câu hỏi tu từ: " khỉ thật! Sao cứ suốt ngày phải nằm viện thế này?". Rồi nó nghe thấy tiếng khóc...là mẹ nó, mẹ nó đang khóc, sao thế nhỉ?

Trườn xuống khỏi giường, nó khẽ mở hé cánh cửa. Bố nó với mẹ nó đang nói chuyện. Nó tuy không định nán lại nhưng mẹ nó không ngừng khóc nên nó đành phải làm một việc mà nó không muốn làm chút nào, đó là...nghe trộm.

- Em bình tĩnh lại đi.

- Làm sao em bình tĩnh được? Mẹ nó đột nhiên hét lên. Nó giật mình, chưa bao giờ nó thấy mẹ nó to tiếng với bố nó cả...

- Anh xin lỗi...

- Hu hu ...sao lại thế này hả anh? Nó mới có 18 tuổi...Em phải làm sao đây?

-....

- 3 tháng? 3 tháng nữa nó sẽ...? Sao lại như thế được? Em đang gặp ác mộng thôi..tỉnh dậy là hết..phải không anh?

Nó đứng sứng. Bố nó đang khóc.. Nó chưa bao giờ thấy bố nó khóc...18 tuổi? Nói nó à? Nhưng sao lại 3 tháng? 3 tháng nữa nó sẽ làm sao? Sao mẹ nó lại khóc? Hàng trăm câu hỏi đang nhảy nhót trong đầu nó...

- Em à...Bây giờ chúng ta phải thật bình tĩnh...Đừng nói cho con biết vội, nó sẽ shock lắm...Hãy để con sống vui vẻ trong 3 tháng cuối đời nó...

3 tháng cuối đời? Giờ thì nó đã hiểu...hiểu rất rõ...Nó có shock không? Có chứ...Làm sao không shock cho được khi một ngày thức dậy người ta nói với nó ( ah không...nó nghe lỏm được mới đúng...) rằng nó sắp chết... Ừ, nó sắp chết...Khi mới 18 tuổi...với cái lý do muôn thủa của phim Hàn Quốc- ung thư...Nhưng ít ra trong phim người ta cũng sống được đến ít nhất là 20 tuổi, thế mà nó mới 18... Ra đây là lí do từ đầu năm đến giờ no ngất lên ngất xuống không biết bao nhiêu lần... Nó shock, nhưng nó không khóc, chính xác là nó không cho phép nó khóc...

Mải đi lạc theo suy nghĩ mông lung của mình, nó không nhận ra là nó đã khuỵ hẳn xuống, và...bố mẹ nó đang đứng nhìn nó, ánh mắt lộ rõ vẻ đau đớn...

- Bố mẹ ạ, hôm qua ai đưa con vào đây vậy? Nó hỏi, cố nở một nụ cười gượng gạo.

- Bốp với Phan Anh. 2 đứa nó lo lắm..Chúng nó nói chiều sẽ quay lại. ..Con đã nghe...

- Vâng, con nghe rồi...Nhưng con không sao.. Nó ngắt lời mẹ nó.

- Nhưng...

- Con không sao thật mà mẹ...Ah, con muốn xin bố mẹ một việc...

-.....

- Bố mẹ đừng nói cho ai biết chuyện này, được chứ ạ?

Bố mẹ nó không nói gì, mẹ nó vẫn khóc...

-....

- Không được ạ? Coi như con cầu xin bố mẹ được không?

Bố mẹ nó nhìn nó, khẽ gật đầu..

--------------------------

Nó không muốn mọi người phải lo lắng, nhưng nó vẫn quyết định nói cho một người biết, vì nó cần sự giúp đỡ. Nó không biết rằng việc nó sắp làm khiến cho người ấy đau khổ đến thế nào...

--------------------------

Xuất viện, nó đến tìm Bốp.

- Bốp à, Su...

- Stop! Khiếp sao hôm nay Su đổi cách xưng hô thế? Bốp nổi hết gai ốc rùi nè... Nhờ gì thì nhờ đê...

- Uhm... Bốp làm người yêu Su nhá...

- Hả???

- Từ từ đã nào, đã nói hết đâu, chỉ là giả vờ thôi...

- Cái gì???? Sao...

- 3 tháng thôi...

- Bốp hỏi Su là tại sao? hả? hả? Ý đồ jề? Khai mau.

- Uhm...Su sắp chết, 3 tháng nữa... Nó cố gắng nói bằng giọng thản nhiên nhất...

Thằng chó Bốp tự nhiên cười phá lên y như " địa chủ được mùa"

- Ha ha ha...

- Cười jề?

Bốp không trả lời mà hỏi lại nó:

- Ung thư hả?

- Uhm...

- Đùa...Bốp cấm Su đùa cái kiểu đấy nhá...Mà... Su có chảy máu cam đâu? Đừng tưởng lừa được thiên tài nhá...

- Ở Mỹ cũng xem phim Hàn Quốc à?

- Có chứ, con em họ suốt ngày bắt xem cùng...

- Nhưng Bốp này...Nó nói nhỏ...

- Jề?

- Su không đùa đâu...

Bốp quay phắt sang nhìn thẳng vào mắt nó, như để tìm xem có ánh lên chút nào là không thành thật không, nhưng vì rõ ràng là nó nói thật, nên Bốp không thể tìm thấy một tí nào gọi là giả dối trong mắt nó cả nên mặt không còn có vẻ đùa cợt nữa.

- Vậy tại sao...

- Su muốn Chung và Phan Anh quên Su đi, không muốn hai người ấy phải đau khổ vì Su nữa...

-..........

- Vậy Bốp có giúp Su không?

-..........

- Thôi vậy...

- Bốp đồng ý...

- Uh...Cảm ơn.

Nó biết Bốp sẽ đồng ý. Bốp chưa bao giờ từ chối nó điều gì cả...

- Mai Bốp qua đưa Su đi học...

- Uhm...Ah này, Su muốn Bốp hứa...

-....

- Đừng nói cho ai biết...và...

- Nói nốt đi. Bốp cố giữ nhưng rõ ràng là giọng đang lạc đi.

- Đừng yêu Su...

- Xời...Báu lắm ấy

- Vậy thì tốt...Vậy ta yêu nhau đi...

--------------------------

--------------------------

Su ah! Su độc ác lắm biết không...sao cứ làm cho Bốp phải đau lòng vậy? Sao Bốp không thể nào ngăn mình chạy đến bên Su, không thể ngăn mắt mình dõi theo Su, dõi theo những nơi Su đi qua...Su ah! Bốp phải làm sao đây?...

--------------------------

Bước ra khỏi cổng, nó thấy 3 người đang đứng chờ nó ( khỏi cần nói cũng biết ai rồi). Nó nhanh chóng leo lên xe Bốp không do dự. Quay qua Chung và Phan Anh:

- 2 người đi trước nhá, Thu muốn đi với Bốp...Bốp à, đi thôi.

Nó quay mặt đi luôn, để lại Chung và Phan Anh nhìn nhau lắc đầu khó hiểu.

Từ hôm ấy, nó tránh mặt Chung và Phan Anh. Trên lớp, ngoài giờ học ra, nó dính luôn lấy Hiền, còn đâu thì toàn đi với Bốp, " người iêu" nó...

--------------------------

Sao thế nhỉ? Dạo này cô ấy hình như đang tránh mặt tôi, lại còn suốt ngày đi với anh Linh nữa...Cô ấy ngồi ngay bàn trên mà chẳng thèm quay xuống nhìn tôi lấy một lần, mà hình như còn tránh cả Chung nữa thì phải, hic không biết là có làm gì để cô ấy giận không nữa...

--------------------------

Lạ quá, suốt ngày đi với anh Bốp, làm lâu lâu tôi chẳng có dịp nói chuyện với cô ấy nữa, cả việc chở cô ấy đến lớp giờ cũng là của Bốp...Tôi có làm gì sai không nhỉ? Ôi sao mà đau đầu thế không biết...

--------------------------

-Thu ah, tụi này có chuyện muốn nói.

Chung và Phan Anh có vẻ không thể tiếp tục chịu đựng được sự " bánh bơ" của nó nữa nên quyết định hỏi cho ra nhẽ.

-......

- Sao phải tránh tụi này như tránh tà thế?

- Đâu có...

- Lại không nữa? Với lại suốt ngày đi với anh Linh là sao???? Phan Anh có vẻ bực.

-....

- Sao Thu không nói gì? Uh, suốt ngày thấy Thu đi với Bốp...cũng không cho tụi này đưa đi học nữa... Chung nói giọng buồn buồn.

- Có gì lạ đâu, thì Thu Bốp đang-yêu-nhau...Nó nói rành rọt từng chữ.

- Cái gì???? Cả hai thằng hét ầm lên làm mọi người nhìn chằm chằm về phía 3 đứa nó.

-Thu nói dối...

- Không, Thu không nói dối...mà tại sao Thu phải nói dối...

- Việc Chung và Phan Anh theo đuổi Thu làm Thu mệt mỏi đến thế sao?

- Ơ, không phải vậy...Thu...yêu..Bốp mà...

Đúng lúc đó Bốp đến đón nó. Thấy nó đang " kẹt" giữa 2 anh chàng kia liền " ra tay cứu giúp"

- Su, mình về thôi, chiều còn đi chơi nữa

- Thôi Thu đi nha. Nó chỉ chờ có thế rồi tót lên xe Bốp luôn...nó chỉ còn kịp nghe Chung nói câu cuối cùng trước khi quay lưng đi thẳng

- Thu ác lắm....

"Uh, Thu ác...Thu biết...Phan Anh ah...Chung ah...THu không làm khác được..Thu xin lỗi..."

-------------------------

Cô ấy nói ra một cách thản nhiên, nhưng từng câu, từng chữ như những nhát dao đâm vào trái tim tôi, tôi biết cả tôi và Phan Anh đều cảm thấy đau đớn...Trái tim có những lĩ lẽ riêng...Cuối cùng thì người được chọn không phải là ai trong 2 đứa tôi...Tôi còn biết làm gì ngoài việc chúc cô ấy hạnh phúc bên Bốp? Cô ấy đã chịu đựng đau khổ đủ rồi...Hừ...Dù sao anh Bốp cũng tốt...

-------------------------

Cô ấy và Bốp? Không thể nào...Làm sao lại thế được...Nhưng cô ấy đã nói cô ấy yêu Bốp mà...không lẽ cô ấy nói dối...mọi việc như rối tung lên...Nhưng mà sao dạo này cô ấy xanh xao quá...

-------------------------

Đã hơn một tháng trôi qua, bệnh của nó dạo này có chuyển biến xấu, nó hay đau bụng, tức ngực, chóng mặt hơn. Thỉnh thoảng nó lại bắt gặp mẹ nó khóc, rồi thấy nó lại nhanh chóng lau nước mắt, không muốn nó nhìn thấy...Những lúc như thế nó đều an ủi mẹ nó rằng nó vẫn đang sống sờ sờ đấy thôi...trong khi người đáng lẽ cần an ủi là nó mới phải...

-------------------------

- Con chào u.

- Bốp hả? Để u gọi nó.

- Con xuống rồi đây. Con ra ngoài với Bốp một lát nhé.

- Uhm, 2 đứa ra ngoài hít thở cho thoải mái.

- Con chào mẹ

- Con lại chào u.

- Cái thằng này...

Nó với Bốp cứ sóng đôi như thế không nói với nhau câu nào. Nó chẳng biết nói gì cả. Bốp thì có vẻ hơi khó chịu nên lên tiếng.

- Dạo này có đau nhiều không?

Nó mỉm cười, lắc đầu. Lạ thật, nó lúc nào cũng có thể cười được. Chẳng ai nghĩ con bé 18 tuổi- bị- ung - thư- giai- đoạn- cuối này lại có thể bình thản đến thế, giông như đã biết trước từ lâu, rất lâu rồi vậy...

- Su gầy và xanh quá.

Nó lại mỉm cười. Bốp có vẻ bực.

- Sao Su cứ thản nhiên như không có chuyện gì thế?

- Vậy Su phải làm sao? Khóc ư?

- Đừng cười một cách ngốc nghếch vậy...

Nó vẫn cười.

- Phải cười khi còn có thể chứ. Còn gần 2 tháng nữa thôi mà. Mỗi ngày cười cho một năm. Hôm nay cười cho tuổi 19, mai cười cho tuổi 20, rồi 21, 22 ..những tuổi mà Su sẽ không được trải qua...

- Bốp cấm Su nhắc đến chuyện này một lần nữa...

- Có sao đâu... Rồi mọi chuyện cũng sẽ kết thúc thôi mà, thời gian trôi nhanh lắm...

Bốp đột nhiên nắm tay nó, kéo lại, Bốp ôm nó.

- Xin Su đấy, đừng nói thế nữa, Bốp sợ...sợ lắm...

Nó để yên như thế, trong vòng tay Bốp, thằng bạn nó đang run lên...Có cái gì đó rơi xuống vai nó, 1giọt, rồi 2 giọt... Bốp đang khóc ư?

- Bốp ah...

- Đừng nói gì cả, cũng đừng cựa quậy...

- Uhm...được rồi...

Chúng nó có khi sẽ đứng như thế cho đến khuya nếu trời không mưa, mưa to lắm...Phải chăng ông trời đang khóc thay cho nó? Uh, có thể lắm chứ...

Dù đã cố chạy thật nhanh nhưng lúc về đến nhà thì hai đứa nó cũng đã ướt như chuột lột.

- Trời ạ, 2 đứa ngốc này, sao không vào đâu mà trú, nhỡ ốm ra đấy thì làm sao? Mẹ nó vừa lau tóc cho nó vừa trách.

- Tại con u ạ. Con lôi Su chạy...

- Con không cần nhận tội thay nó, cái sở thích quái gở là dầm mưa của nó u chả biết rõ quá ấy à...

- Hì, iêu nhau thì phải thế nó mới lãng mạn mẹ ah...

- Hừ...mẹ nó gằn giọng.

Nó không giấu mẹ nó việc nó với Bốp giả yêu nhau...Mẹ nó không nói gì cả...Bà muốn cho nó làm những điều nó muốn làm...

--------------------------

Đúng như mẹ nó nói, hôm sau nó ốm thật. Cảm giác mệt mỏi kéo theo những cơn đau bụng hành hạ làm nó gần như kiệt sức. Nó phải nghỉ học. Mẹ nó cũng nghỉ làm để ở nhà chăm sóc nó. Nó thấy thương mẹ nó quá. Nhìn mẹ nó tất bật như thế nó thấy nó có lỗi... Mẹ nó gầy đi nhiều, lo lắng cho nó quá đây mà... Cái suy nghĩ bố mẹ nó, bạn bè nó sẽ đau lòng thế nào khi nó chết làm cho nó khó chịu, nó chỉ mong mọi người luôn sống vui vẻ...Nó khóc... khóc như để bù cho 3 năm liền không khóc... Nó không biết rằng mẹ nó đã ngồi bên nó từ lúc nào. Mẹ nó ôm nó vào lòng, mẹ nó cũng khóc...

- Khổ thân con tôi...con sợ lắm phải không?...

Gạt nước mắt , nó nói:

- Không, con không sợ...vì con biết mọi người luôn ở bên con mà mẹ...

Mẹ nó khóc nấc lên...Nó không nói dối, nó không sợ chết , nhưng nó sợ mọi người phải khóc vì nó...

---------------------------

Nó nghỉ một tuần, quay trở lại lớp. Lạ thật, sao lớp hôm nay im ắng thế, không còn tiếng cười đùa, ra vồn vã chào hỏi nó như mọi khi lại càng không. Nó còn nghe thấy tiếng khóc nữa...

- Mọi người sao vậy? Nó hỏi

Không có ai trả lời.

- Có chuyện gì thế? Nó hỏi lại.

Hiền chạy lại, ôm chầm lấy nó, nói trong nước mắt:

- Sao chồng ngốc thế? Sao cứ chịu đựng một mình? Sao không để mọi người chia sẻ?

Ah, vậy là Bốp đã nói ra rồi. Cho dù là cuối cùng mọi người cũng biết thôi nhưng sao tên Bốp không giữ cho nó lâu hơn một chút nhỉ...

Nó khẽ tách ra khỏi Hiền.

- Ngốc quá, ướt hết áo chồng rồi đây này. Một tuần ốm không giặt giũ gì hết áo rồi đấy nhá, còn mỗi cái này thôi...Thôi nào...nín đi, chồng có sao đâu, chẳng phải chồng vẫn đang đứng trước mặt vợ sao?

Nó quay sang mọi người:

- Xin lỗi đã giấu " nhà mình", nhưng thật là tớ không sao đâu, tớ chẳng lo lắng, cũng không sợ hãi...vì " nhà mình" ở bên tớ mà, đúng không? đừng nói với tớ là không đấy nhé.

Nó vừa nói dứt câu thì Phan Anh và Chung lôi nó ra ngoài.

- Tại sao lại làm thế?

- Xin lỗi, Thu...

- Xin lỗi là xong ư? Tụi này không có cái quyền chia sẻ cùng Thu dù chỉ trong vai trò bạn bè ư?

Chung nói như quát vào mặt nó. Nó không biết phải trả lời thế nào mà chỉ biết im lặng... Và rồi...Chung khóc...Phan Anh cũng khóc... Nó bối rối lắm, nó không muốn nhưng sao ai cũng khóc vì nó thế này...

.............

" Renggggggggggg...."

Chuông vào lớp. Tiết toán của cô chủ nhiệm. Lớp hôm nay không " nổi loạn" nữa mà ngồi im không nói câu nào... Nó thấy rõ là cô giáo có mấy lần quay đi để lau nước mắt... Cô giáo cũng biết rồi ư? Tất cả biết hết sao?...

---------------------------

- Bốp!!!

-..................

- Sao ông không giữ lời hứa hả? Ông hứa với tui cái gì?

-.................

- Ông nói gì đi chứ...

Bốp bỗng nhiên khuỵu xuống, ôm lấy chân nó...

- Xin lỗi, Bốp đã không giữ lời hứa ngay từ đầu...

- Sao cơ? Ông nói cho họ á?

- Không phải vậy... Bốp yêu Su...

Nó đứng sững. Nhưng nó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, rồi nó từ từ quỳ xuống ngồi song song với Bốp, nó đặt lên trán Bốp một nụ hôn:

- Khờ quá...Đã dặn từ đầu rồi mà...

----------------------------

Thời gian trôi nhanh quá, bây giờ phần đời còn lại của nó có lẽ chỉ được tính bằng ngày...Dạo này nó thường xuyên bị đau...Nó đã phải nghỉ học. Ngày nào Hiền, Chung, Phan Anh, Bốp cũng đến nhà nó...

" Chóng mặt quá! Đau nữa..." Nó nghĩ bụng.

Mẹ nó thấy nó nhăn nhó nên lo lắng hỏi:

- Lại đau hả con?

- Con không sao...Nó nói để mẹ nó an tâm thôi chứ thực ra là nó đau lắm rồi...

Nó mở ngăn kéo bàn học, lôi ra quyển sổ Nam dùng để vẽ nó...Cả quyển album nữa...tất cả đều là hình của nó nhưng nó chỉ nhìn thấy Nam thôi...Nam đang gọi nó ư? Uh có lẽ Nam của nó đang chờ nó...Nó mỉm cười...Mắt nó mờ dần...Nó ngã xuống...

" Nam ah, ngố thì vẫn mãi là ngố của Nam thôi..."

-------------------------

THE END
style="padding-top: 15px;">class="sig_02">class="sig_03">class="sig">class="signature_div">class="sig_05">class="sig_06">
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

"XÓA_DELETE"

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH :: Thế Giới Truyện :: Truyện ngắn-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs