Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Welcome to Nghé B2's forum!
 
IndexPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Lớp B2 Tổ Chức Đi Đầm Sen!Nghé B2 đăng kí nhanh nhanh..... Liên hệ : 0121 738 4823 (Gặp Vũ nha !!) Zui lắm ah Đăng kí liền nha! Smile
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[�] vui cùng xóa sạch Mon Jul 04, 2011 11:16 am
[�] kinh nghiem choi sky garden Sat Jun 25, 2011 8:33 pm
[�] don phuong mot tinh yeu Fri May 27, 2011 3:05 pm
[�] Những chú ý khi viết văn teen nên "ngâm cứu" Mon May 16, 2011 6:58 am
[�] Hình Nghé đi Đầm Sen mùng 3 tết nè (Hottttttt) Wed May 11, 2011 9:41 pm
[�] Hướng dẫn Cài đặt The Sims 2 Full bằng hình ảnh Sun May 08, 2011 9:18 am
[�] HƯỚNG DẪN DOWNLOAD OBJECTS - TOOLS – MOD – CLOTHES FOR THE SIMS 2 Sun May 08, 2011 8:20 am
[�] Danh sách Cheat The Sims 2 + Exp Sun May 08, 2011 8:10 am
[�] The Sims 2 Collection Download (Reupload) Sun May 08, 2011 8:04 am
[�] Lots complete Sun May 08, 2011 7:45 am
[�] Download The Sims 1 Collection Sun May 08, 2011 7:21 am
[�] Những nỗ lực tuyệt vọng của Đức cuối Thế chiến II (4) Fri Apr 29, 2011 5:53 pm


Share | 
 

 Địnk mệnk tìnk yêu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
sneak
Tài Năng
Tài Năng


Thanks : 299
Points : 11571
Reputation : 6
Join date : 01/02/2011
Tuổi : 22
Status : Tiền bạc chỉ mang lại đau khổ vì vậy bạn hãy đưa hết đau khổ của bạn cho tôi

Bài gửiTiêu đề: Địnk mệnk tìnk yêu   Wed Apr 27, 2011 5:48 pm

Gió lay lay những hàng cây! Gió dịu dàng thổi vào tâm hồn nó 1 cái gì đó man mác buồn...1 nỗi buồn mang hình bóng của ..." Ken".

_Sao buồn thế Kenny? Lại nhớ Ken à? -Sis Yunny đã đứng đằng sau nó từ bao giờ....Nó quay lại,cười 1 nụ cười buồn.

_Hôm nay là 100 ngày ...của anh ấy! Em ko thể nào quên được sis à!

Một giọt nước mắt lăn dài trên má nó, lại khóc nữa rùi! 2 chị em nó ngồi cạnh nhau im lặng đến lạ lùng.

_Này!-1 chiếc khăn tay được đưa cho nó,nó ngẩng đầu lên,sis Janny nhìn nó,giơ 1 ngón tay lên nền trời xanh biếc- Ken bảo chị đưa khăn cho em này!Ơ ...cầm lấy, cầm lấy nhanh ko Ken giận kìa!

Nó cười, lau vội những giọt nước mắt còn vương trên má. Ngày trước, lúc Ken còn sống ,chẳng bao giờ Ken đưa khăn cho nó đâu! Lúc nào nó khóc, Ken thường ôm lấy nó và bảo rằng:" Cứ khóc đi nếu Kenny thấy thoải mái! Không sao đâu vì có Ken ở đây mà!" Hoặc Ken giơ cánh tay áo ra bảo nó:" Này ko có khăn phục vụ Kenny đâu! Khóc nữa thì lau nước mắt vào đây! Lau xong ráng mang về mà giặt".

Những lúc như thế,bao giờ nó cũng.... nín ngay.Hôm nay thấy sis Janny bảo với nó là "Ken nhờ chị đưa khăn cho em!" nó cười...!

_Nào nào! Hôm nay út Kenny thích đi đâu? 2 chị thay mặt Ken đưa út đi! Chịu hông nào?

_Đi....i ăn kem được ko ạ?

_Rồi ! Kem! Đơn giản ý mà ^^!

Nó năm nay 20 tuổi.....sinh viên năm 2 của 1 trường đại học." Hơi đanh đá 1 tẹo,thỉnh thoảng lại giở cái tính trẻ con,nhưng là 1 đứa biết quan tâm đến người khác"-đó là nhận xét chung về nó mà lũ ban của nó sẽ trả lời nếu ai đó có hỏi"Có ai bít Kenny là đứa như thế nào ko?" Nó cũng có 1 cái tên rất ..Việt Nam như bao người khác. Nhưng mọi người quen gọi nó là Kenny. Lý do hả?....Tại vì nó là "nờ y" của Ken - 1 boy có tiếng học khoá trên.Đơn giản vậy thui! Nói về truyện của nó và Ken,thì phải nhắc đến 2 năm trước,khi nó"chân ướt chân ráo" cùng 2 bà chị nó bước vào trường. Hồi ấy nó được gọi là Hà..à mà là Hà My mới phải.

Buổi học đầu tiên đối với nó ngang ....cực hình.Đến lúc được về,lúi húi thế nào đôi guốc xinh xinh của nó nhè đúng chân 1 thằng ku đầu keo mà dẵm. Và...."Á....á! Đi đưng kiểu gì thế hả con nhỏ này?" Nó ngẩng mặt lên nhìn,mở to mắt. Nó chưa kịp nói câu gì thì có 1 thằ đâu keo khác gọi to:"Ken ! Nhanh lên mày ! Lam trò gì đấy?" Và thế là nạn nhân quay lưng đi,ko quên để lại đằng sau 1 cái lườm và 1 lời đe doạ:" Đưng để tôi thấy cô lần thứ 2!" còn nó thì nhe ră ra cười khi nhìn thấy nạn nhân đẹp trai đi trông như 1 thằng què. Nó định quay đi tìm 2 chị thì thấy có cái di động dưới chân. Nhặt lên,soi mói,cả màn hình chỉ độc 1 chữ KEN to tướng(thật ra ko to lắm). Nó nghĩ thầm" chắc của thằng ku lúc nãy đây mà"

Sáng hôm sau, nó đi học và điều tra về Ken.Sau khi biết được "độ ăn chơi nổi tiêng và lạnh lùng"của thằng cu ấy,cuối giờ, nó ra cổng thật sớm và đứng đợi.Nó thấy Ken trong đám đông,hình như là đám bạn của Ken,nó đành phóng vèo qua và về nhà.

Đến buổi học thứ 3 thì nó hết chịu nổi vì cái điện thoại cua thằng cu ấy cứ kêu rung liên tục.Hôm í nó lại muộn ce bus , đang tưởng tượng cái cảnh bị bà giáo "super soi" ko kể đến việc chưa chắc bác bảo vệ đã cho vào. Đúng lúc đang miên man với 1 đống suy nghĩ tiêu cực, nó nhìn thấy Ken.

_A!-1 cái rõ to .Ken quay lại, nhìn nhìn rồi quay đi.

_Ken....en! Nó gọi rồi chạy lại chỗ Ken đang đứng.

_Cô là ai?

_(im lặng)

_À...à! Hoá ra là con bé hôm trước dẫm vào chân mình. Có chuyện gì?Hử?

_Trả lại Ken cái này.

Nó nói thật nhanh ,dúi cái điện thoại vào tay Ken,rồi chạy nhanh vào cổng trường.Nhưng...! Kết quả là,Ken được vào trường, còn nó thì...KO. Trong khi nó tức điên thì Ken ung dung vào trường, lại còn quay ra nhìn nó,nở 1 nụ cười...cực đểu.

Nó hỏi bác bảo vệ:" cháu đi muộn bằng thằng kia mà sao nó được vào cháu lại ko được vào?"

Bác bảo vệ nhìn bộ mặt thảm thương của nó mà giải thích:" cậu ấy là con trai bà hiệu trưởng. Cháu thông cảm cho bác nhé!"

Nó tiu nghỉu quay đi rùi nghĩ thế nào lại nhảy vào quán trà sữa ngay cổng trường.

Nó ngồi măm măm và nhắn tin cho 2 sis,kể về chiến dịch đi muộn của nó.Đang nhắn tin thì có người giật cái điện thoại trong tay nó. Nó hét tướng :

_Ơ! Làm cái gì thế?

Nó ngẩn người.Ken đang đứng trước mặt nó, trong tay cầm 2 cái điện thoại"bấm bấm". Ken ngồi xuống ghế,gọi 1 cốc trà sữa,đẩy cái điện thoại lại cho nó

_Đây! Trả!Làm cái gì mà ghê thế?

Nó ngây thơ hỏi:

_Ơ! ko vào học à?

_Chán rồi thì lại đi ra! Mà này ,tuổi gì ăn nói trống ko thế hả?

_Xí! Chẳng noi thế thì noi thế nào? Oai nó vừa thôi!

_Lần đầu tiên có đứa con gái dám nói thế với Ken này! Có biết Ken này là ai ko mà ăn nói...

_Công tử bột con bà hiệu trưởng chứ gì!

Biết thế thì ít quá.Mà thôi!Thế ko định xin lỗi vụ hôm trước dám dẫm vào chân người ta à?

_Ô! Đó là sự cố ngoài ý muốn!Hà My ko có lỗi!Còn lâu mới xin lỗi!

_A!Tên là Hà My à? Tên thì hay mà sao đanh đá thế!

_Thì liên quan gì đến "1 số người".

_Học năm nhất à?

_Ừ !Mới được buổi thứ 3 đã phải đứng ngoài cổng.Nản hết chỗ nói!Thế học lớp nào?Sao nhìn chẳng thấy quen gì cả.

_Ngố!Đây học năm 2 rồi!Đàn anh đấy!

_Đàn anh mà suốt ngày trốn học!Xì..ì!

Cuộc nói chuyện được kéo dài cho đến lúc cổng trường được mở.

Tan học

_Thôi!Đi lấy xe đón mấy đứa bạn đây.Hôm sau nói chuyện tiếp nhé!Bye đanh đá.Ken nói rồi bước ra ,bỏ lại nó trong quán với ánh mắt tò mò.

_Sao thế Hà My?Về thôi! 2 chị vào quán kéo nó về nhà,ko hiểu tại sao nó cứ dấu 2 chị chuyện gặp Ken.

Buổi học thứ 4...nó lại lỡ xe bus....thê thảm.Đã chậm chạp lại còn thích ngủ nướng.

Trong khi đang chạy vội đến trường,nó nhận được 1 cuộc điện thoại

_Alo^!Ai đấy?

_Mắt cận hay mù rồi hay sao mà ko thấy tên người gọi đến hả?

_A...thấy rồi!Ken ....công tử bột hả? Mà lấy đâu ra số điện thoại của người ta thế?

_Ờ! Công tử...công tử Ken chứ!Hôm nay lạ lỡ xe bus à?

_Ơ sao biết? Theo dõi người ta hả

_Thèm vào!Đi qua thì thấy thôi!Thế nào hôm nay thích đứng ngoài cổng hay vào lớp?

_Hỏi ngớ ngẩn>"

_Cáu à?Thôi !Ko chọc tức đanh đá nữa.

Ro^ì...cúp máy!

_Này đanh đá!Đi nhờ ko?Công tử Ken cho quá giang.

_Cái gì?Ai đanh đá!Cho 1 trận bây giờ!

_Thế có đi ko?Nói nhiều...

_Ơ....ờ ..có có...

Nó trèo lên xe chẳng kịp suy nghĩ gì.2 đứa có mặt ở cổng trường vừa kịp lúc chuông reo.Nó vội vàng chạy vào lớp quên cả lời cảm ơn.

Mất 1 tuần ôn thi chuẩn bị cho đợt thi khảo sát,nó ko gặp Ken và Ken cũng ko gọi điện cho nó.Thật ra cũng thấy hơi.... nhớ nhớ!Nhưng rồi nó gạt đi tất cả những suy nghĩ đó để tập trung cho việc học,với lại nó nghĩ" đối với người ta mình có là gì đâu"

Sau khi kết thúc kỳ thi nó kéo 2 chị ra quán để tẩm bổ"trà sữa cho tâm hồn".Nó đụng mặt Ken ở trước quán,nó ko cười, ko chào..... coi như ko quen.Nó chỉ nghe được hình như tối nay Ken cùng bọn bạn đi "choảng" nhau ở công viên gần nhà nó.

Tối hôm ấy, khoảng 9h30p Ken gọi cho nó

_Nhà có gần công viên"heaven"ko? Mang hộp y tế ra đây Ken nhờ chút!

Nó lúc đầu ko hiểu ,nhưng chợt sực nhớ ra vụ đánh nhau mà nó nghe được hồi chiều.Nó vội vàng ra khỏi nhà ko quên mang theo hộp y tế và cái áo khoác.

Ra đến nơi nó nhìn thấy Ken ngồi trên ghế đá,cánh tay áo bên trái của Ken hình như bị thương,chắc đau lắm.Ken nhìn nó cười gượng gạo"cảm ơn vì đã đến".Nó rửa vết thương cho Ken,nó im lặng nhưng tay nó run run

_Thương Ken quá hả?

_Ko...o...phải..Tôi sợ nhình thấy máu nhất đấy!Mà sao ko thấy bạn Ken?

_Bọn nó gọi điện bảo ko đi được,đã hứa nên Ken đi 1 mình.Cái lũ khốn nạn kia lại còn chơi đểu,xúm cả 1 lũ vào đánh ,ko biết nhục là gì!Để mai gọi bọn thằng Tony đi giải quyết vụ này....Điên ko thể tả được.A!Nhẹ tay thôi! ĐAU >"<

Tưởng ko biết đau! May mà ko phải là vết dao nên ko sâu lắm.Chịu khó tí đi! Ko sao đâu.

_Uhm... cũng ko dịnh gọ Hà My nhưng chẳng biết nhờ ai! Nếu ko rửa cồn thì cũng ko đau lắm......nhưng về nhà sợ mẹ lo.....mà Ken ghét đi viện lắm>"<

_Xong rồi này!Xước hết cả mặt rồi này!

_Xước có tí thôi! Quen rồi^^ về thôi!

_Khoan đã! Mặc cái này vào-nó lôi cái áo nó mang đi cho Ken.

_Cái gì thế?

_Mặc tạm vào đi! Chẳng lẽ để mẹ Ken nhìn thấy Ken trong tình trạng này à?

_Uhm...m cảm ơn! Lên Ken đưa về!

_Thôi gần mà! Ko cần đâu! Tay Ken đang bị đau thế này...

_Muộn rồi HàMy định về mình à? Thôi lên xe đi!

_ Nhưng....

_Ko nhưng nhị gì nữa!

Miễn cưỡng nó đành phải lên xe để Ken đèo về. Tối hôm đó , nó ko ngủ và cả Ken cũng vậy. Hai đứa nhắn tin suốt đến 3,4h sáng,rồi nó ngủ quên mất.

6h30" sáng, điện thoại rung hoài làm nó tỉnh giấc.

_Alo^...ô- nó nói bằng giọng ngái ngủ.

_Dậy mau! Thích đứng ngoài cổng trường tiếp à? Dậy mặc quần áo rồi ra cổng nhanh!

Nó lơ mơ nhìn cái đồng hồ...

_TRỜI ƠI 7h kém rồi sao

Nó vội chạy xuống nhà đánh răng rửa mặt+ thay đồ, vơ vội cái cặp nó phi ra cổng, đầu tóc bù xù.

_Nhìn cô kià! -Ken nhìn nó cười- Trông có ra gì ko?

_Kệ tôi! Có đi học hay là.....Ơ...Ơ ho^m nay được nghỉ mà?

_haahaa.....aa! Bị lừa rồi nhá! Qua rủ Hà My đi chơi.

_Zời ơi... đang ngủ ngon!

_Ngủ thế thôi kẻo thành heo bây giờ! Thôi lên xe đi, bạn Ken đang đợi

_Oáp^0^.....áp! Gì? Đi chơi? Ko đi đâu ! Ngại lắm! Chẳng quen biết ai ....>"<

_Thì bọn bạn thân 2 năm rồi! Chưa quen đi rồi khác quen.

_Miễn cưỡng lần 2 nó lại ngồi lên xe để Ken đèo đi. Lần đầu tiên nó đi chơi với anh chị

khoá trên. Tuy là" dân chơi nhà giàu" nhưng anh chị rất quý nó, khác với những gì nó tưởng tượng. Chị Yuki bảo nó:

_Bọn chị chỉ như thế trên trường thôi! Bởi vì cuộc sống của" công tử tiểu thư" phải sống vì danh dự gia đình mà. Bình thường anh chị cũng giông như các em thôi ! Chỉ có Ken là khác.

_Khác thế nào hả chị?- nó tò mò

_Chị chưa bao giờ thấy nó chịu đứng lại..... nói chuyện với đứa con gái nào quá 5s cả! Ngoài mama nó và con gái trong nhóm thì em là ngoại lệ đó! Mà em nghe danh " hoàng tử băng giá " của Ken chưa?

_Em có nghe nói ,nhưng em thấy..... Ken dễ thương mà! Ơ thế ngày trước anh Tony theo đuổi chị như thế nào? Chị kể em nghe đi mà.

_Đang nói chuyện Ken thì em lại hỏi chuyện của chị! Thôi được rồi chị nói ra nhưng em ko được cười đâu nhé!

_Vâng - nó hào hứng

_Thật ra là chị ....thích anh ấy trước!

_Thật hả chị? Chị xinh như thế mà phải........ tán anh ấy á?

_Thì hồi ấy gia đình chị chưa khá giả như bây giờ, chị nhà quê lắm! Thích anh ấy nhưng ko

dám nói ra, sợ anh ấy ko thích nên chỉ dám nhìn từ xa thôi! Hồi ấy , anh Tony đi học có xe đưa đón. Có 1 hôm trời mưa to, chẳng ai mang ô cả....trừ chị, mà xe đến đón anh ấy muộn. Chị đã đưa ô của chị cho anh ấy rùi đội mưa về. Về nhà ướt sũng, sáng hôm sau di học cứ hắt xì liên tục. Hôm ấy anh Tony mang ô sang tận lớp trả chị.Lúc ấy chị vui lắm, hình như mặt còn đỏ lên nữa! Lúc mà anh ấy bảo chị làm người yêu anh ấy , anh ây bảo " nếu ko có em hôm ấy đưa chiếc ô đó cho anh thì anh có lẽ đã ko bít cảm giác được người khác quan tâm". Chị ko biết sau này ra sao chỉ biết rằng anh ấy rất thương chị. Lúc chị bị ốm anh ấy cứ cuống cả lên! Trông buồn cười lắm em ạ!

_Như trong phim í chị nhỉ! Em cũng mơ có 1 tình yêu giống anh chị.

_Em đã có Ken rồi còn mơ mộng gì nữa? Chị ko biết nó có yêu em như Tony yêu chị hay ko, cũng ko biết nó đối xử với người yêu như thế nào nhưng nó lầ người tốt, em ạ!

_ Là ý gì hả chị? Chị ko đùa đấy chứ ạ?

_Em ko phải giấu chị!

_Thật mà! Bây giờ chị ra hỏi Ken chẳng phá lên cười í!

_Để chị hỏi luôn! Ken! Ra đây tao bảo

Chị Yuki ra chỗ Ken. 2 người nói chuyện, Ken chỉ gãi đầu cười. Nói xong chị Yuki quay lại chỗ nó chuyển sang chủ đề khác. Nó cũng ko nhắc lại chuyện đó nữa.

Chiều muộn, Ken đưa nó về

_Tay còn đau nữa ko?

_Đỡ hơn rồi! Về vẫn bị mẹ phát hiện và gọi bác sĩ đến kiểm tra..

_Ken này.... Hà My muốn hỏi...

_Cứ hỏi ! Ko cần xin phép!

_Tại sao Ken....í Hà My là tại sao Ken ko thích nói chuyện với con gái?

_À! Ken chỉ ko thích những đưa con gái coi Ken như thần tượng, là hoàng tử gì gì đó thôi!

Cứ bám lấy Ken!

_Lại còn thế nữa! Đồ công tử bột!

Thời gian trôi ! Hết 1 học kỳ .. nó và Ken vẫn thế . Trên trường thì đường ai nấy đi, nhưng ra khỏi trường thì nó đi đường nào Ken đi đường đấy! Buổi tối hôm 13 tháng 2 nó và Ken đi chơi, 1 buổi tối chỉ có 2 đứa. Ken bảo nó:

_Hà My nghĩ 1 cái nickname đi! Như Yuki ấy!

_Nghĩ làm gì? Hà My cũng là nickname , chứ người ta tên Hà mà!

_Biêt là thế, nhưng chẳng lẽ đi với mọi người , cứ mình Hà My 1 cái tên "Việt Nam"

_Ừ nhỉ? Hay là Kany?

_KO hay.

_Uhm ... thế ...à... à Kenny nhá!

_Hahaha...a! Có biết Kenny có ý nghĩa gì ko mà đòi là Kenny?

_Ý gì??? Thấy nó hợp vần với Ken thôi. Sao?

_Ko biết à? Thế mai lên hỏi Yuki í Biết rồi đừng sốck nhá!

Sáng sớm hôm sau, con gái lớp nó chuẩn bị sẵn quà tặng cho" nờ i". Nó thì chẳng làm gì hết, có ai đâu mà tặng! Chợt nhớ đến vụ tối qua, nó chạy tót lên tầng 2, chạy vào lớp của Ken, lũ bạn thân Ken hỏi nó:

_Tìm Ken sớm thế Hà My. Nó chưa đến lớp đâu!

_Dạ ko ! Em đến tìm chị Yuki. Chị ấy đâu ạ?

_Thế em ko biết à? 14 tháng 2 vợ chồng Yuki-Tony bùng học đi... ăn valentine rồi. Có chuyện gì thế? Bọn anh giúp được ko?

_Nhưng ......em chỉ.... hỏi... nhỏ chị Yuki thôi ạ!

Kevin ngó ngó xung quanh, có vẻ như hôm nay lớp đông quá, mấy thằng nhóc kéo nó ra hành lang

_Đỡ ngại bọn lớp anh chưa? Có gì cứ hỏi thoải mái, quen bọn anh cũng lâu em biết tính bọn anh rồi đấy..... tò mò lắm!

_The^" cho em hỏi...Kenny nghĩa là gì ạ?-nó ngây thơ.

_Hả ?Kenny á! Mà sao tự dưng em hỏi vậy làm gì?

_Tối hôm qua em và Ken đi chơi ! Ken bảo em nghĩ 1 cái tên giống như anh chị! Em bảo Kenny...thế là Ken cười, em ko hiểu

_Hô hơ nó cười là đúng rồi!

_Cái thằng này im! Đây anh giải thích cho nhá! Em có nhìn thấy cái biển lớp anh ko? ....có chữ...

_Chữ vip ở góc chứ gì. Em thấy rồi.

_Đấy ! Chỉ có năm 2 và 3 là có lớp vip thôi. Lớp dành cho những đứa con của gia đình có tiếng ở tronh thành phố này!

_Cái đấy em biết ,chỉ có lớp vip mới có thể dùng nickname thay cho tên thật

_Thông minh đấy! Nhưng vấn đề là....- Kevin ấp úng.

_Vấn đề là.... phải nói làm sao cho em hiểu được nhỉ?- Jan gãi đầu.

_Da^y da^y em nghe nhe"- Yun no"i xen vao_ tho^ng le^. cua? lop vip la .... khi ye^u 1 nguoi con gai... thay vi noi:" em lam nguoi yeu anh nhe " thi se noi "em nghi 1 cai nick giong anh di"!

_Cai ...tro...gi....da^y ...a?- no" mo? to ma"t va lap bap tung chu.

_Con 1 van de nua, 3 dua anh ... la anh thang Yun va thang Ken se.... chi yeu nguoi con gai nao nghi duoc cai nickname la Janny, Yunny, Kenny thoi! Bon anh tin vao dinh menh!

Em hieu ko?

_Em ...em ko hieu gi het>"< em ve lop day! oa...oa...a...

Nó chạy biến về lớp. Về đến lớp nó nhận được tin nhắn từ Ken: "Hehe đã biết Ken là gì chưa Hà My?". Nó vừa buồn cười vừa buồn ...khóc, nó nhắn tin lại:" biết rồi ko làm Kenny nữa". Nó vừa nhắn tin chưa đầy 5s , thì cả lũ lớp nó dồn về phía cửa lớp, tụi con gái tròn mắt , lũ con trai tò mò. Nó ngạc nhiên hơn khi thấy Ken đứng ở cửa lớp nó, đi cùng là Jan Yun Kevin. Tụi con gái vây quanh 4 thằng con trai nổi tiếng của trường, đứa nào cũng :" anh ơi nhận sô cô la của em đi!" đương nhiên là chẳng có đứa nào nhận( đó là 1 trong những quy tắc của lớp vip). Để mặc cho Yun Jan Kevin vừa cảm ơn vừa...... từ chối khéo, Ken chỉ nói 1 câu:

_Tôi tìm Kenny!

Tụi con gái nhao nhao:

_ Lớp em làm gì có đứa nào dám lấy tên là Kenny ạ! Bọn em ko dám vi phạm nội quy của lớp vip đâu ạ.

_Nhưng cô bé đó là người yêu của tôi.

Câu nói của Ken làm nó nghẹn lời,và thái độ của bọn con gái làm nó khó chịu! Nó đi ra cửa lớp:

_ Tớ đi nhờ cái- nó hét rõ to rồi lũ con gái cũng tản ra nhường cho nó lối đi bé tí. Nó đi qua mặt Ken , ko nói câu gì .Ken kéo tay nó , nó gạt ra .Rồi nó chạy sang chỗ 2 chị của nó. Ken rút điện thoại gọi cho nó, chỉ cách vài m thôi mà cũng phải dùng điện thoại:

_Kenny ...tại sao....?

_Đừng gọi Hà My là Kenny - nó nói 1 câu gần như hét vào điện thoại, cả năm nhất nghe thấy. Và 1s im lặng , rồi bàn tán . Nó kéo 2 chị ra góc sân rồi kể tất cả. Sáng hôm ấy nó bỏ học trèo lên sân thượng ngồi . Nó cảm thấy mệt mỏi với những lời bàn tán. Ken gọi nó ko nghe, nhắn tin nó cũng ko nhắn lại. 2 sis nó nhắn tin biết nó ở đây cũng lên với nó 1 lúc

_ Hà My em làm sao thế?

_Em ko sao 2 sis ạ!

_Ken có gì ko tốt? Ken là thần tượng của cả trường....tại sao em lại ko thích. Hay nó ko tốt với em?

_Ko phải đâu ! Ở cạnh Ken em rất thoải mái... nhưng ....em ....sợ....

_Sợ cái gì cơ?-Ken đến hỏi 1 câu mà nó ko sao trả lời được. Trong khi Jan và Yun kéo 2 sis nó ra chỗ khác nói chuyện, Ken ngồi xuống cạnh nó:

_Thật ra thì em sợ gì hả Kenny?

_Em đã nói ko gọi em là Kenny mà! Em....

_Em ko tin anh phải ko?

_Ko ...ko phải

_Hay là em muốn anh chứng minh cho em thấy?

_Ko phải là như thế đâu...em ...emchir ko muốn là trở thành trung tâm của sự bàn tán, rồi

bọn con gái sẽ hận em cướp đi thần tượng lạnh lùng trong mắt chúng nó.

_Đó là điều em sợ à?

_Uhm...m em xin lỗi.

_Kenny! Em nhìn vào mắt anh đi! Em chỉ cần trả lời cho anh biết em có yêu anh ko thôi!

_Ơ... em...-nó quay mặt đi và im lặng.

_Vậy là ko! Vậy là em chỉ coi anh nhứ người bạn đúng ko? Vậy thì anh đi. Xin lỗi đã gây rắc rối cho em!

Nó nhìn Ken rồi quay sang nhìn mọi người...Sis Vy nói với nó

_Em yêu Ken đúng ko? Vậy thì chạy theo anh ấy đi! Đừng để mất 1 tình yêu như thế.

Nó chạy xuống cầu thang, nó nghĩ đến câu Jun nói với nó:"em là tình yêu đầu của Ken đấy Hà My à ! Đừng làm nó tổn thương nếu như em yêu nó, đừng ngại điều gì cả. Nó yêu em lắm đấy" và nó cảm thấy nó....đã sai. Nó chạy quanh trường chẳng thấy Ken đâu, cuối cùng nó đành vòng ra sân bóng....Chợt nó nhìn thấy Ken đang ngồi 1 mình và hình như...Ken khóc.

Nó cúi mặt xuống, bước từng bước thật nhẹ! Nó ngồi xuống, đưa cho Ken chiếc khăn rồi quay mặt đi

_Em ko nhìn thấy gì đâu!

_Em ko cần thương hại anh như thế! Cứ mặc kệ anh!

_Anh nói thế mà nghe được à?

_Em về lớp đi, để anh 1 mình.

Nó ngồi đối diện với Ken, nó chỉ nhìn Ken mà ko nói gì

_Em nhìn gì anh ghê vậy?

_Có ai bảo là anh đỏ mặt nhìn rất dễ thương ko Ken?

_Thôi đi! Anh ko muốn đùa đâu.

_Ken à! Em yêu anh! Anh đừng buồn và cũng đừng khóc nhe! Anh phải lo bảo vệ em trước những lời bàn tán chứ! Anh mà còn như vậy em ghét anh đó!

_Em lại giở trò gì đó? Trông anh đáng thương thế sao?

_Không! Em nói thật đấy! Chỉ vì em sợ... những lời bàn tán thôi!...

Ken kéo nó vào lòng

_Đứa nào dám bàn tán,hay làm phiền em anh xử đẹp luôn!

_Trời ạ ! Lại giở tính công tử con nhà giàu kìa!- nó phá lên cười.

Buổi chiều, nó, Ken, Yun, Jan và 2 sis rủ nhau đi chơi. Đi đủ mọi nơi, đi dạo phố, đi ăn kem, chơi điện tử, Ken còn dẫn cả lũ ra bãi biển ở ngoại ô nữa! Lúc về 2 chị ôm theo 2 con gấu to bự. Ken thì ko tặng nó gấu, Ken bảo:" muốn ôm thì ôm Ken , chứ ôm gấu Keng hen đó".

Tối! Nó ngồi lướt net, lúc này cũng 11h đêm rồi. Điện thoại của nó rung lên. Ken gọi bảo nó ra cổng. Nó chạy xuống ngó trước ngó sau

_Kenny! -Ken gọi nó.

_Muộn thế này ,Ken có chuyện gì thế?

_Ken ko ngủ được, muốn gặp Kenny,ko phiền Kenny chứ?

_Ko,đã ngủ đâu! Thế quà 14tháng 2 đâu?

_ Ơ! Quà à? Ra Ken bảo.

Ken ôm nó

_Có thích hơn ôm gấu ko? Quà 14/2 đó!

_Uhm! Chỉ ấm hơn thôi! Ko thích hơn!

_Thế Ken với gấu yêu ai hơn?

_Yêu gấu hơn...

Ken nhìn nó với vẻ mặt...... ko được vui cho lắm và đầy vẻ giận dỗi. Nó cười, lấy tay véo má Ken

_Á đau...u!

_Ngốc! Yêu gấu Ken nhất mờ ^^.

Ken thả vào lòng bàn tay nó ...1 chiếc nhẫn.

_Của Kenny đấy!

_Cái gì đấy ạ?

_Nhẫn cưới

_Eo! Em mới 19 tuổi.

_Ken sẽ chờ đến ngày Kenny ra trường. Ngố, đeo vào ngón này cơ mà!

Ken đeo cho nó vào ngón áp út! Cái cảm giác trên tay có 1 cái" nhẫn".... 1cảm giác hạnh phúc lạ lùng. Quà 14/2 năm ấy, là món quà mà nó nhớ nhất.

Thời gian cứ trôi, vào cái năm Kenny đang học năm thứ 2... Nó dường như đang rất hạnh phúc với Ken và 2 chị nó cũng đang hạnh phúc với Yun và Jan thì có chuyện xảy ra.

Ken bị tai nạn!

Lúc Kenny bệnh viện ,thấy Ken nó cứ khóc suốt. Còn Ken chỉ cười và nói:"ko sao đâu! Ken ko chết đâu mà! Mai Ken ra nước ngoài phẫu thuật rồi Ken sẽ về mà.Chờ Ken nhé! Đừng khóc mà!"

Ngày chia tay, nó ôm Ken ko muốn buông ra tí nào...Bởi vì nó sợ ...sợ Ken ko về với nó nữa. Rồi Ken cũng lên máy bay, bỏ lại nó với sự chờ đợi...1tuần 2 tuần ...1 tháng....3 tháng. Đến 1 ngày, nó nhận được 1 lá thư kèm 1 bức ảnh.

Thư của Ken viết trước khi phẫu thuật!

"Kenny yêu! Còn nhớ Ken ko đấy?Hôm nay Ken mới viết được thư cho Kenny. Xin lỗi nhé! Khi bức thư này đến tay Kenny, cũng là lúc Ken ko còn trên thế giới này nữa. Kenny đừng khóc nhé! Đừng để Ken thấy Kenny buồn.

Thời gian qua ở bên Kenny, Ken đã rất hạnh phúc, để bây giờ dù có ra đi Ken cũng mãn nguyện lắm rồi! Giờ Ken lo cho Kenny lắm! Ken biết là Ken ko được phép ra đi,Ken biết là Ken đã ko giữ đúng lời hứa là sẽ chăm sóc cho Kenny cả đời...Ken xin lỗi...thật sự Ken ko muốn để Kenny lại 1 mình... nhưng đành chấp nhận vậy thôi! Ken ko còn sự lựa chọn nào khác. Lá thư này Ken viết,nếu ca phẫu thuật ko thành công, đây sẽ là bức thư cuối cùng. Nếu ca phẫu thuật thành công, thì Ken sẽ xé bức thư này và gọi về cho Kenny ngay. Ken nhớ giọng nói của Kenny nhiều lắm, nhớ nhiều lắm Kenny biết ko?

Kenny à,nếu lỡ như nhận được bức thư này, hãy tự tìm cho Kenny 1 chỗ dựa khác nhé! Ko cần phải để "tang "Ken 3 năm như Kenny vẫn thường hay đùa đâu. Hãy hạnh phúc, hãy luôn cười để Ken luôn được thấy nụ cười nở trên môi Kenny! Trên trời, Ken vẫn luôn dõi theo Kenny mà! Yêu và sẽ mãi yêu Kenny như ngày đầu chúng mình gặp nhau! Tạm biệt nhé, tình yêu của Ken!..."

Đọc xong bức thư ấy, Kenny khóc suốt, nó ko muốn làm gì cả, chỉ ngồi khóc. Cả 1 tuần sau khi đọc bức thư ấy, nó cũng chỉ biết khóc. Nhìn lại những bức ảnh,những kỉ niệm , cái nhẫn....tất cả vẫn còn nhưng Ken thì ko còn nữa!

Cho đến bây giờ, đã hơn 3 tháng, nó đã đủ bình tĩnh để chấp nhận ko có Ken, nó vẫn cố gắng sống....dù trước đó nó chỉ muốn đi cùng Ken luôn thôi! Bây giờ nó đã đi học, nhưng vẫn còn quá sock. Ken ra đi để lại trong nó vết thương lòng quá lớn. Nó vẫn đeo nhẫn, vẫn bảo mọi người gọi nó là Kenny ít nhất là cho đến khi nó học hết năm thứ 4 và ra trường. Chỉ có điều, nó sống khép kín hơn,ko đi chơi , ít nói chuyện và dường như nó ko còn cười nữa. Lúc nào cũng buồn và đôi mắt lúc nào cũng ướt lệ. Nó ko còn là Kenny yêu đời, vô tư, hay cười như trước nữa! Nhiều lúc đi trên đường, chợt nhớ lại 1 kỉ niệm về Ken, nó lại khóc...Dù mọi người nói sao,nó vẫn buồn, vẫn ko thể chịu được cảm giác mất đi Ken.

Về nhà lúc 7h, nó ko ăn cơm. Ba má nó cũng biết chuyện xảy ra với đứa con gái bé bỏng nên chẳng ai trách mắng . Ai cũng nghĩ nó cần thêm thời gian. Nó lên phòng,khoá trái cửa. Mở blog, đọc lại những dòng comment Ken viết cho nó,lặng nhìn lại những bức ảnh, những entry của Ken.... và rồi lại buồn.

Sáng hôm sau, 2 sis Jan và Yun đến kéo nó đi chơi. Tất cả đều cố làm nó vui. Nhưng có ai để ý rằng nhìn mọi người hạnh phúc, nó lại càng tủi thân.

_Sao buồn thế Kenny? Bọn anh đến ko thấy vui à?

_Dạ ko. Làm gì có chuyện đó. Em chỉ hơi ...mệt..

_Tối qua lại khóc nữa à?Đừng khóc nữa Kenny à, khóc nữa Ken cũng ko về được đâu! E m hiểu chứ?

_Em biết rồi mà! Em ko sao đâu!

Hôm ấy ,Jan đưa cả bọn ra bãi biển ở ngoại ô, đấy là nơi lâu lắm rồi Kenny chưa tới. Mấy đứa ngồi chơi trò xây lâu đài cát, Kenny đi lượm vỏ sò để trang trí. Từ xa nhìn các anh chị, nó thấy sao cuộc sống thật cô đơn. Nếu như có Ken ở đây thì mọi việc đã khác. Nó còn nhớ có 1 lần 2 đứa giận nhau, nó bỏ ra bãi biển này... Ngồi cả buổi chiều mà Ken ko tìm thấy, mãi đến lúc mặt trời lặn thì Ken chạy tới:"Kenny ! Anh lại tìm thấy Kenny rồi! Em làm anh lo quá" trong bô dạng ... thê thảm,với ánh mắt lo lắng của Ken, nó ko sao giận nổi. Vậy mà bây giờ nó đã mất Ken mãi mãi, bây giờ nó có muốn tìm cũng ko tìm lại được nữa. Gạt nhẹ giọt nước mắt, nó cố gắng quên đi ý nghĩ "mất Ken" để ko phải đau nữa. Đối với nó Ken chỉ đi 1 nơi thật xa... và rồi sẽ quay về.

_Jan! Mày làm hỏng cái cửa lâu đài rồi, đồ hậu đậu!

_Ơ! Lỡ tay! Kìa kìa... mày làm hỏng cái cầu rồi!

_Tại ai? Mày đổ nước phá tao thì có.

_Đâu.... đâu, chẳng có ai nhìn thấy, Janny nhờ!

_Có mà! Yunny ơi! Nó phá anh kìa!

_Thôi nào! Cứ như trẻ con ý!-Janny lên tiếng.

_Ừ nghe lời Janny, chẳng chấp thằng ku Yun.

_Hả? Ai thằng ku với mày?

Cuộc nói chuyện của anh chị làm nó phì cười, đã lâu rồi nó ko cười như thế. Mọi người quay lại nhìn nó, tròn xoe mắt rồi cũng phá ra cười.

_Thằng Jan là thằng trẻ con.

_Xì! Còn hơn cái thằng sợ vợ như mày. Hơ hơ...

_A ý anh Jan là ...anh Yun ko sợ sis Junny. Đáng xử chém..

_Ơko ! Ý anh là anh yêu Yunny nhà anh lắm, Yunny nhờ.

_Giỏi ăn nói nhờ!

_Chuyện! Mà thế này đã là gì! Dù có sợ vợ như thằng Yun cũng ko thể bằng thằng Ken

được. Ngày xưa nó.....

Và rồi im lặng....vô tư đến nỗi quên rằng Kenny đang buồn, cứ nhắc đến Ken là lại khóc , nhưng lần này Kenny cười.

_Ừ ha! Ngày xưa Ken nhà em sợ em nhắm ý.

_Đúng! Cái Kenny bảo gì nó cũng "vâng dạ" hết lời.

_Đợt trước,có lần cái Kenny nó sai rành rành ra đấy, thế mà thằng Ken vẫn bảo "Ken sai

Ken xin lỗi".

_Đó! Xem ra 2 anh vẫn còn phải học tập Ken nhà em nhiều, ko là 2 sis em cho.... biết tay.

_Bọn anh công tử mà phải sợ vợ á? Còn lâu!

_Á à !Thích chít à!Láo nhờ!Chị em đâu , cho2 thằng này nếm mùi" cực hình" nào!

3 đứa con gái dồn 2 thằng con trai quanh bãi biển....Vui! Hôm đó thực sự nó rất vui, nó cảm thấy hạnh phúc khi sống trong tình thương của mọi người. Tuy rằng tình thương ấy ko thể so sánh với tình yêu của Ken.Thời gian trôi qua mau, 2 năm rồi kể từ ngày Ken ra đi.

Hôm nay là ngày bọn nó ra trường. 4 năm dưới mái trường đại học ấy, có bao nhiêu kỉ niệm. Nó và 2 chị đang chuẩn bị tiết mục văn nghệ,nó chợt nhìn thấy mẹ Ken, bà hiệu trưởng năm nào

_Ơ ...mẹ!

_Vẫn còn nhận ra ta à?

_Dạ, mẹ...dạo này bố mẹ sống thế nào ạ?

_Cũng ổn Hà ạ! Chắc bây giờ con bận phải ko? Sau khi kết thúc lễ ra trường , ra quán cafe

ngoài cổng trường, ta muốn nói chuyện với con

_Dạ vâng ạ!

Đã lâu rồi, nó mới gặp lại bà ấy. Từ ngày Ken ra nước ngoài, gia đình Ken cũng dọn luôn qua đấy. Khi Ken mất, bà cũng ko về Việt Nam nữa! Bây giờ gặp lại, so với ngày xưa, bà ấy đã gầy đi nhiều.

10h tại quán cafe" Remember" ( cuộc nói chuyện giữa nó và mẹ Ken):

_Con...con chào mẹ!

_Ừ ngồi xuống đi Kenny. Mấy năm qua con vẫn sống tốt chứ?

_Con ổn ạ ! Thế mẹ sống thế nào a?

_Ta cũng ổn! Mà vẫn coi ta là mẹ sao? Cũng 2 năm rồi, Kenny nhỉ? Chắc con cũng buồn

lắm phải ko? Đừng nói dối ta.

_Thật ra ...con cũng buồn và tuyệt vọng lắm mẹ à! Mẹ cho phép con gọi mẹ như ngày xưa ...mẹ nhé!

_Ta thì ko sao....nhưng con định gọi ta là mẹ đến bao giờ? Cái nhẫn con vẫn đeo sao?

_Con sẽ gọi mẹ là mẹ cả đời mẹ ạ! Cái nhẫn hả mẹ? Con quen rồi! Cái nhẫn cũng giống như Ken vậy.

_Con nên tìm 1 cậu bạn trai và lo cho tương lai của mình đi...Ken ...nó

_Mẹ cứ kệ con...con ko sao đâu. Thế bố và mẹ.... sỗng có buồn lắm ko ạ?

_Có 1 đứa con trai chăm sóc cũng tốt con ạ!

_Mẹ nhận con nuôi hả mẹ?

_Ừ! Nói là chăm sóc thôi... chứ nó bị liệt con ạ! Mẹ thương nó như Ken vậy!

_Sao lại bị liệt hả mẹ?

_Chuyện kể ra thì dài lắm! Mẹ hỏi con 1 chuyện được ko? Chuyện của đứa con nuôi của ta, nó làm ta khó nghĩ quá!

_Vâng! Mẹ cứ nói đi ạ!

_Về chuyện tình yêu của nó con à! Nó yêu 1 cô bé, nhưng 1 ngày nó bắt buộc phải rời xa cô bé ấy. Rồi có nhiều chuyện xảy ra, nó bị liệt. Nó ko muốn cô bé ấy phải buồn vì có người yêu như nó và nó nói nó đã chết rồi. Cho đến bây giờ nó vẫn yêu cô bé ấy! Ta là mẹ nó.....nhưng thật sự ta ko hiểu lũ trẻ các con nghĩ gì mà lại làm như thế! Ta cũng chẳng biết làm sao nữa. Nếu là con, con nghĩ sao?

_Con ạ! Nếu con là anh ấy, con sẽ ko làm như thế đâu. Mẹ biết ko, con đã mất rất nhiều thời gian để quên Ken mà có quên được đâu. Con nghĩ cô bé kia cũng đau lòng như con vậy. Con nghĩ thà anh ấy cứ nói là anh ấy bị liệt,thì cô bé ấy chẳng bỏ đâu. Họ yêu nhau cơ mà! Bây giờ anh ấy lại bảo anh ấy chết rồi, như thế cả 2 đều phải đau khổ. Như vậy ko tốt chút nào!

_Mẹ cũng thấy thế.....nhưng nói nó ko nghe. Mà con....con vẫn ko thể quên Ken sao?

_Thế mẹ có bao giờ quên rằng mẹ đã từng có 1 người con là Ken ko ạ?

_Sao con hỏi thế? Làm gì có người mẹ nào quên mất con mình.

_Mẹ biết rằng...từ lâu con đã coi Ken như 1 người chồng mà mẹ! Chẳng có người vợ nào quên mất mình có 1 người chồng cả!

_Kể ra ....con đã là..... con dâu của ta. Giá mà.... Ken còn sống..

_Con vẫn là con dâu của mẹ mà! À ! Thế người con nuôi của mẹ giờ sao rồi ạ?

_Thằng nhỏ ấy à? Bác sĩ đã nói rằng nó vẫn còn chút hi vọng....nhưng có vẻ nó ko muốn tập, mấy năm rồi nó vẫn ngồi xe lăn. Tội nghiệp con trai tôi.

_Chắc anh ấy nhớ cô bé đó mẹ à! Giá như con được may mắn như cô bé đó, giá như Ken chỉ bị liệt thôi ...ít ra như thế con còn được ở cạnh Ken. Nhưng....

_Nào! Chỗ đông người sao con lại khóc? 22 tuổi rồi, lớn rồi mà con chẳng thay đổi gì cả.....

_Mẹ ơi! Con hỏi câu này.... mẹ phải trả lời thật ...mẹ nhé!

_Ta chẳng sống được là mấy nữa, ai lại nói dối con. Ta già rồi mà!

_Có thật.. là Ken đã mất ko hả mẹ? Con cảm thấy.... hình như Ken vẫn còn ở đây. Nhất là ngày hôm nay, lúc con diễn cùng 2 chị....con thấy...có 1 cảm giác gì đấy... như là cảm giác Ken đang nhìn con, như ngày xưa ấy mẹ ạ!

_Con nhạy cảm quá Kenny ạ! Thôi đừng buồn nữa. À ta thấy Jan và Yun bảo bọn nó sắp làm đám cưới à?

_Dạ 2 tháng nữa mẹ ạ! Mẹ cũng đến dự chứ ạ?

_Ừ ta phải đến chứ! Đó là bạn thân của Ken mà. Mà con cũng lo lập gia đình đi.

_Ko, con sẽ thay Ken chăm sóc cho mẹ.

_Đến vài năm nữa con sẽ phải hối hận vì phải chăm sóc 1 bà già như ta thôi.

_Ko, con sẽ ko hối hận đâu mà!

_Ken nó biết tấm lòng của con chắc nó sẽ vui lắm!

_Mẹ yên tâm, ở trên trời Ken sẽ hiểu mà!

_Vậy thỉnh thoảng gọi điện cho ta. Hôm nào 2 đứa kia cưới ,con mặc thật đẹp nhé, ta muốn chụp ảnh với con.

_Va^ng.

Nó về nhà lúc 11h 30 p. Vô tình nhìn thấy cái thư trên mặt bàn, thư gửi cho nó. Là thiệp mời dự lễ đính hôn của anh chị Yuki và Tony.

"Kenny à! Chiều nay 2h tại nhà hàng Ruby. Em đến dự nhé! Nhớ gọi cả bọn Janny và Junny nữa nhé! Đến sớm 1 chút nói chuyện với chị! Chị thấy nhớ em lắm^^!"

Nó cười" đã đính hôn thì cưới luôn đi lại còn...anh chị vẽ chuyện quá" Rồi nó xuống bếp, lôi cái bánh ngọt đang măm dở lúc sáng lên phòng, nó nhìn bức ảnh Ken trên bàn "chiều nay

Kenny đi dự lễ đính hôn của chị Yuki....ko có Ken đến chắc 2 người ấy buồn lắm...". Nó nằm ăn bánh, nghĩ vẩn vơ rồi ngủ quên mất.

2h15p tỉnh dậy, liếc cái đồng hồ ...rồi cuống cuồng chạy đi. Nó đến nơi thì nhìn thấy 2 sis Yunny và Janny đến tự bao giờ

_Sao 2 sis ko gọi em?

_Sis gọi nhưng em đâu nghe máy!

_À em đang ngủ, chẳng nghe thấy gì.

_Đến muộn thế Kenny? Bọn chị chờ em mãi!-Yuki và Tony đi đến.

Nó nhe răng cười chạy đến ôm cổ Yuki.

_Moah!^^Em nhớ chị wa! Chị Yuki xinh wa! Anh Tony thích nhé! Em ghen khi anh mang chị Yuki của em đi mất đấy>"
_Ơ kìa , chị Yuki tự nguyện mà! Phải ko em yêu!

_Eo ! Hôm ấy anh Tony bảo....Yuki mà ko chấp nhận...anh chết cho Yuki xem....người ta thương người ta mới đồng ý nhá! Chứ còn lâu người ta mới thèm.

_Ha ..buồn cười..

_À Kenny này! Thế dạo này yêu ai rồi? -anh Tony vừa cười vừa hỏi.

_Em yêu Ken! Vẫn thế thôi!

Bầu không khí vui vẻ trở nên im ắng lạ lùng.....Mọi người nhìn Kenny...vừa thấy thương vừa thấy buồn thay cho nó...

_Hey Tony! Nice too meet you!- 1 người con trai lạ mặt lên tiếng.

_A Timmis! Về nước hồi nào thế?

_Vừa về sáng nay, thấy bọn nó bảo cậu cưới...tớ đến ngay. Khách ko mời ...vô duyên nhỉ?

_Có ai nghĩ cậu về đâu mà mời. Với lại lúc sang Anh cậu có để lại địa chỉ đâu.

Nó lẳng lặng ngồi ra 1 góc bàn, lấy 1 ly rượu vang.... Ngồi 1 mình, thả hồn theo tiếng piano. Đang chìm vào kỉ niệm ...thì nó bỗng giật mình:

_Timmis ngồi cùng có được ko?

_Ơ ..ừ cứ tự nhiên.

_Bé là bạn của Yuki hay Tony thế?

_Bạn của cả 2. Em là Kenny , đừng gọi em là bé.

_Ừ thế Kenny cũng là học sinh lớp vip à? Rất vui được làm quen. Anh là Timmis.

_Rất vui được lam quen , nhưng em ko phải học sinh lớp vip ạ!

_Kenny! Ra anh bảo!- Tony gọi nó, nó chạy biến ko kịp chào Timmis.

_Gì anh?

_Em thấy Timmis thế nào?

_Thế nào là thế nào ạ? Em ko hiểu.

_Thì có được ko? Có thích nó ko?

_Anh làm sao đấy Tony? Anh định giới thiệu Timmis cho em à? Để làm gì? Em ko thích.

_Kenny này! Em nghĩ lại đi, em đừng chìm trong quá như thế! Ken mất rồi, nó sẽ ko sống lại được nữa đâu.

_KO! Em tin Ken còn sống....và nếu như anh ấy ko tồn tại nữa, em cũng ko yêu ai đâu.

Nó chạy đi, ko muốn nghe thêm một lời nào từ Tony nữa. Nó cũng biết là ai cũng muốn tốt cho nó....nhưng nó chỉ cần Ken thôi.....nó ko cần ai khác.

_Sao ngồi ngoài này 1 mình thế Kenny?- Timmis đứng đằng sau nó từ bao giờ.

_Ko ạ! Em chỉ ko thích chỗ ồn ào

_À vừa nayx ….. em bảo ko học ở lớp vip, thế sao em được gọi là Kenny

_Em…em…là…

_Em là người yêu của ken phải không? Nếu đoán sai… thì cho anh xin lôĩ

_Anh biết Ken ạ?

_Ừ! Hồi trước, lúc nó chữa bệnh ở Anh, hai đứa anh có gặp nhau. Nó kể với anh về em nhiều lắm đấy! Lúc anh gặp nó, anh ko tin nó là Ken "hoàng tử băng giá" nữa cơ, hồi học năm thứ nhất, nó…chẳng biết quan tâm đến ai cả. Hóa ra nó thay đổi… vì em.

_Mọi người ai cũng bảo anh ấy mất rồi…ai cũng bảo em quên đi ma em vẫn cứ cảm thấy Ken còn sống anh ạ. Em không quên được… Em thật ngốc phải không anh?

_Ơ… Ken nó…à ko! Thôi em đừng buồn… em cứ làm điều gì em cho là đúng . Ông trời… chẳng phụ ai bao giờ đâu.

_Anh là người…đầu tiên bảo em như thế đấy ạ! Em cảm ơn.

_Không có gì! Chỉ tại anh thấy em giống em gái anh quá. Ngày trước, khi còn sống nó cũng dễ khóc như em vậy. Kenny ạ!

_Ơ…Em gái anh… Em xin lỗi!

_Có gì đâu! Mọi chuyện qua lâu rồi.

[…]Kể từ lần gặp đấy, Timmis nhận Kenny làm em gái. Thời gian cứ dần dần trôi, cuối cùng cũng đã đến ngày cưới của hai chi nó.

Ngày cưới của 4 anh chị… nó bận rộn hơn cả bốn nhân vật chính. Nó chạy quanh… Nào là lấy hoa cưới, treo bóng bay, rôi trang điểm cho 4 đứa trẻ con (phù dâu phù rể của anh chị mà) .Nó tất bật tư sáng sớm cho đến khi làm lễ .Suốt mấy năm qua, các anh chị cưng nó nhất. Hôm nay là dịp nó…"trả ơn" . Hôm nay nó cũng mặc váy trắng, một bộ váy dạ hội giản dị, cũng làm tóc điệu hơn một tẹo. Tuy không cầm hoa cưới, cũng ko có khăn voan trên đầu… nhưng trông nó cũng giống một "cô dâu"… chỉ có điều ko có chú rể của nó.

Mặc dù vậy, nó vẫn cưới toe, hai năm qua đã dạy cho nó cách che dấu cảm xúc! Va cũng vì hôm nay hai chị " lên xe bông" .Nó vui lắm.

_Kenny! Sao Janny nhà anh lâu thế. Em làm gì V anh đấy?

_Èo! Chị đang thay đồ. Cấm nhìn trôm.

_Nhưng mà…anh với thăng Yun sốt ruột lắm rồi đáy.

_Kenny! Chị Yunny nhà em làm gì lâu thế?

_Ơ hai cái anh kia. Nói nhiều quá! Kiên nhẫn đi! Em đang mệt phát điên lên mà có dám kêu đâu. Ôi! Mún chít wa.

_Thì em cứ… chết đi, đừng kéo V hai đứa anh theo nhá.

_Hai cái anh kia, cậy là anh rể băt nặt em à? Xì! Cứ về làm "rể" nhà 3 chị em em đi. Em cho biết tay. Xong rồi! Vào mà ngắm.

Nó kéo tấm rido che ra, 4 mắt của hai anh rể nó cứ tròn to tướng.

_Oa! Vợ anh xinh thế ! Cảm ơn Kenny nha.

_Hehe! Xiền… trả xiền đi.

_Cái con ranh này! Đòi tiền của cả anh rể à? Chị không dạy, mày lại hư à?

_Hông thèm trêu! Em ra xem anh trai với mẹ chồng em đến chưa đây!

Nói rồi !Nó chạy biến , bỏ lại 4 anh chị nó nhìn theo. Buồn vì con bé vẫn thế… vẫn ko thể xóa nổi hình bóng Ken trong trái tim nó.

Nó ngồi trên hàng ghế đầu tiên, tay cầm hai hộp nhẫn, mồm lẩm nhẩm "bên trái của sis yunny, bên phải của sí janny ". Tiếng nhạc nổi lên, nó ngó xuống đằng sau, nhìn các chị xinh xinh của nó. Nhe răng cười. Sau khi hai sis nó trả lời cha xứ là "con đồng ý" nó lon ton chạy ra đưa hộp nhẫn… vẫn còn cố trêu anh chị thêm một câu. "Tí trả xiền công em!" .Nhìn anh chị trao nhẫn, nó hạnh phúc lây. Giơ bàn tay lên, nhìn lại cái nhẫn trên tay, nó mỉm cười.

Nó và mọi người giật mình quay lại, bởi tiếng phanh ô tô, vì có ai đó vừa mở cánh cửa nhà thờ. Nó đứng dậy, chợt giật mình… chợt im lặng và rồi dường như nó không còn tin vào mắt nó nữa, nó vẫn đứng đấy… Im lặng nghe tiếng bước chân bước vào giáo đường… Im lặng nhìn dáng đi những bước đi khó khăn của một người… Và rất quen, ánh mắt ấy nhìn nó cũng rất quen… Và rồi, 4 anh chị phá tan sự im lặng, trước khi nó kịp nói một tiếng "Anh" … Mọi người chỉ nói một từ duy nhất, mà thật sự là ngạc nhiên, không ai tin nổi "Ken!".

_Mọi người khỏe ko? Cưới ko mời Ken nha!

Đó là câu đầu tiên "người ấy " nói. Vẫn giọng nói ấy, vẫn ánh mắt ấy. Nó ko dám tin vào chính mắt nó và tai nó nữa. Từ đằng xa, mẹ Ken và Timmis đang nhìn nó, mỉm cười. Từ nãy đến giờ, nó vẫn im lặng… Im lặng ko nói một lời nào… chỉ nhìn thôi… và rồi "người ấy" ngã, có vẻ như quá mệt mỏi, từ cửa nhà thờ vào đến đây là một quãng đường khá dài với một người "bệnh"… Ngã! Nhưng người ấy ko đứng dậy, tay chống xuống thảm đỏ, "người ấy" ngước lên nhìn nó. Tất cả chỉ diễn ra bằng ánh mắt mà không một lời nào được nói ra.

" Đứng dậy đi Ken! Có làm sao ko?" Trừ 4 anh chị nó chạy đến giúp "người ấy" nhưng "người ấy" chỉ lắc đầu và nhìn nó. Dường như thời gian đang ngừng lại thì phải, lại một bầu ko khí im lặng đến lạ lùng. Nó… nở một nụ cười, một nụ cười để cố che đi hàng nước mắt trên má, và nó chạy đến. Để rồi nó nhận ra chiếc nhẫn 3 năm về trước vẫn ở trên tay người con trai ấy. Và "người ấy" ôm lấy nó.

_Kenny…!Ken xin lỗi.

_Ko sao! Ko sao mà! Ken về là tốt rồi!

Và hình như mọi người đều nhận ra phút giây đó là phút giây hanh phúc của nó và Ken, và hôm nay là một ngày tuyệt vời.

"Có thể trên thế giới này ko tồn tại một tình yêu vĩnh cửu… Nhưng ko ai có thể phủ nhận rằng… có những phút giây của tình yêu sẽ mãi là vĩnh cửu với thời gian".
style="padding-top: 15px;">class="sig_02">class="sig_03">class="sig">class="signature_div">class="sig_05">class="sig_06">
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Địnk mệnk tìnk yêu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH :: Thế Giới Truyện :: Truyện ngắn-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com