Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Welcome to Nghé B2's forum!
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Lớp B2 Tổ Chức Đi Đầm Sen!Nghé B2 đăng kí nhanh nhanh..... Liên hệ : 0121 738 4823 (Gặp Vũ nha !!) Zui lắm ah Đăng kí liền nha! Smile
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[�] vui cùng xóa sạch Mon Jul 04, 2011 11:16 am
[�] kinh nghiem choi sky garden Sat Jun 25, 2011 8:33 pm
[�] don phuong mot tinh yeu Fri May 27, 2011 3:05 pm
[�] Những chú ý khi viết văn teen nên "ngâm cứu" Mon May 16, 2011 6:58 am
[�] Hình Nghé đi Đầm Sen mùng 3 tết nè (Hottttttt) Wed May 11, 2011 9:41 pm
[�] Hướng dẫn Cài đặt The Sims 2 Full bằng hình ảnh Sun May 08, 2011 9:18 am
[�] HƯỚNG DẪN DOWNLOAD OBJECTS - TOOLS – MOD – CLOTHES FOR THE SIMS 2 Sun May 08, 2011 8:20 am
[�] Danh sách Cheat The Sims 2 + Exp Sun May 08, 2011 8:10 am
[�] The Sims 2 Collection Download (Reupload) Sun May 08, 2011 8:04 am
[�] Lots complete Sun May 08, 2011 7:45 am
[�] Download The Sims 1 Collection Sun May 08, 2011 7:21 am
[�] Những nỗ lực tuyệt vọng của Đức cuối Thế chiến II (4) Fri Apr 29, 2011 5:53 pm


Share | 
 

 Ngôi trường mọi khi_Nguyễn Nhật Ánh +.+

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
sneak
Tài Năng
Tài Năng
avatar

Thanks : 299
Points : 13356
Reputation : 6
Join date : 01/02/2011
Tuổi : 23
Status : Tiền bạc chỉ mang lại đau khổ vì vậy bạn hãy đưa hết đau khổ của bạn cho tôi

Bài gửiTiêu đề: Ngôi trường mọi khi_Nguyễn Nhật Ánh +.+   Thu Apr 28, 2011 6:57 pm

Bạn tủm tỉm:

- Nó sợ thầy Bàng.

Thầy Bàng dạy thể dục lớp bạn năm ngoái. Trong lũ học trò lớp chín, thầy khoái nhỏ Tóc Ngắn nhất. Ngược lại, trong các thầy cô dạy lớp chín, nhỏ Tóc Ngắn khoái thầy Bàng nhất. Hai thầy trò "hợp rơ" nhau đến mức hễ rảnh rỗi là cả hai kéo nhau ra sân chơi cầu, đá bóng say sưa.

Mỗi khi trái cầu văng lên ngọn cây hay lên nóc căn-tin, bao giờ nhỏ Tóc Ngắn cũng nhảy tưng tưng, giành:

- Để em leo lên cho thầy!

Thầy Bàng nhìn cô học trò leo trèo nhanh như sóc, khoái chí cười khà khà.

Chơi đá bóng, hai thầy trò còn "ăn rơ" hơn nữa. Bao giờ Tóc Ngắn cũng bắt gôn. Bao giờ thầy Bàng cũng đá vai hậu vệ. Ý là thầy muốn bảo vệ cho khung thành của cô học trò cưng đó mà.

Và do vậy, bao giờ tụi bạn cũng nghe tiếng nhỏ Tóc Ngắn la oai oái:

- Nhích qua một bên đi thầy! Thầy cứ đứng chàng ràng trước mặt, làm sao em bắt bóng!

Có khi Tóc Ngắn còn xúi bậy:

- Thầy ơi, đốn giò thằng kia đi thầy!

Nhưng tệ nhất là lúc nó để lọt lưới quá nhiều. Lúc đó, thế nào nó cũng đỗ quạu:

- Trời ơi, sao thầy lại để thằng kia xỏ bóng lọt qua háng? Mắt thầy để ở đâu vậy?

Khi mất bình tĩnh, con người ta thường quên mất phép tắc. Nhỏ Tóc Ngắn cũng vậy, bị thua tối mày tối mặt, nó quên mất nó là trò, còn hậu vệ vừa vụng về để bóng lọt qua giữa hai chân kia là thầy nó. Nó nói với thầy nó như vậy là hỗn hào lắm. Nhưng thầy Bàng có bao giờ lại chấp nhất cô học trò ruột của mình. Nghe nó nói hỗn, thầy cười hề hề:

- Thì mắt thầy vẫn để nguyên trên mũi đây chứ đâu!

Tụi bạn đứng ngoài nghe hai thầy trò đối đáp, ôm bụng cười bò. Còn ban giam hiệu thì kêu thầy Bàng lên, phê bình thầy chơi với học trò kiểu gì mà giống "cá mè một lứa" quá!

Nhưng thầy Bàng vẫng chứng nào tật nấy. Tại vì thầy khoái nhỏ Tóc Ngắn. Thầy dạy thể dục, thấy con nhỏ này hiếu động, lí lắc, hồn nhiên, tóm lại là rất hợp với môn dạy của thầy, thế là thầy mê tít nó.

Và cũng như tất cả những ai quen biết nhỏ Tóc Ngắn, khi cây phượng trong sân trường bắt đầu trổ hoa, thầy Bàng nhìn cô học trò cưng, thở dài:

- Sang năm em mặc áo dài chẳng biết ra cái giống chi!

Thầy hạ giọng, tâm sự:

- Thầy vẫn muốn nhìn thấy em như bây giờ hơn, Tóc Ngắn à!

Khi nghe thầy Bàng nói vậy, nhỏ Tóc Ngắn bỗng rơm rớm nước mắt. Thầy làm nó cảm động quá. Suy ra trên đời không có ai hiểu nó bằng thầy. Nó chơi thân với thầy quả là không uổng công! Ngay sau đó, nó hí hửng chạy đi khoe với bạn, với Kiếng Cận, với Hạt Tiêu như vậy.

Cho nên bây giờ nghe bạn nhắc đến thầy Bàng, lũ bạn lập tức ồ lên.

- Phải rồi! - Nhỏ Kiếng Cận toét miệng cười - Thầy Bàng không thích nó mặc áo dài.

Hạt Tiêu chép miệng:

- Như vậy là nó không về trường cũ rồi.

- Con Nhỏ nầy khờ quá, mắc chi không về trường! - Ria Mép nhún vai - Thầy nói kệ thầy chứ! Tại thầy chưa nhìn thấy nó mặc áo dài đó thôi!

Nhưng cả bọn đã lầm. Khi mọi người đạp xe về tới trường cũ đã thấy Tóc Ngắn đứng đợi sẵn trước cổng trường. Chỉ có điều chiếc áo dài trắng trên người nó biến đâu mất, thay vào đó là bộ đồ quen thuộc: áo sơ mi, quần tây dài.

Chờ lũ bạn đến gần, Tóc Ngắn nhe răng cười:

- Lâu thế? Mình chạy về nhà thay đồ rồi chạy lên mà vẫn chưa thấy bạn nào!

Nhìn bộ mặt đắt ý của Tóc Ngắn, Bắp Rang lắc đầu:

- Tôi đã cho bạn tới mười hai điểm, mà bạn vẫn không tin vào "nhan sắc" của mình sao?

- Không tin!

Nhỏ Tóc Ngắn khẳng khái đáp. Và nó quay lưng, khỳnh khuỳnh chân bước vào cổng. Lại trông giống hệt một "trang nam tử hán!"

Thầy cô cũ thấy nữ sinh nào về trường cũng mặc áo dài, riêng nhân vật được chờ đợi nhiều nhất là tóc Ngắn thì vẫn đánh bộ đồ tây, lấy làm ngạc nhiên lắm.

Người thứ nhất hỏi:

- Sao em không mặc áo dài cho mọi người xem một tí hở Tóc Ngắn?

Nó cười hí hí:

- Thưa, em không muốn làm các thầy cô thất vọng về em ạ.

Người thứ hai hỏi:

- Hôm nay làm lễ khai giảng mà em không mặc áo dài sao?

Nó cười hì hì:

- Thưa, ban giám hiệu bên đó miễn cho em rồi ạ. Tất cả các nữ sinh đều mặc áo dài, trừ em. Ấy là vì ban giám hiệu muốn bảo vệ uy tín của nhà trường đó ạ.

Thầy Bàng hỏi:

- Áo dài của em đâu, Tóc Ngắn?

Nó cười hi hi:

- Em đốt rồi thưa thầy!

Ngược lại với Tóc Ngắn, bạn rất thích mặc áo dài. Bạn rất chăm chút cho nó.

Thấy bạn ngâm áo dài và chiếc quần trắng vào thau, mẹ bạn ngạc nhiên:

- Sao con không cho vào máy giặt hở con?

- Máy giặt không sạch mẹ à. Nhất là tà áo và chỗ lai quần.

Mẹ bạn tròn mắt:

- Thế con tự giặt tay à?

- Con tự giặt.

Bạn thản nhiên đáp, như thể trước nay bạn đã làm điều đó cả ngàn lần rồi.

Khi nghe bạn đáp như vậy, mẹ bạn chắc chắn phải tựa lưng vào tường. Để cho khỏi ngã ấy mà.

Bạn nên thông cảm cho mẹ bạn, bởi chuyện bạn tự tay giặt quần áo nghe cũng hoang đường như chuyện vua Salomon tự thổi cơm vậy thôi.

Từ xưa đến nay, bạn ít mó tay vào việc nhà. Bạn không rớ tới chiếc bàn chải và thùng bột giặt đã đành, ngay cả chiếc chổI quét nhà hình như bạn cũng không biết nó nằm ở đâu.

Thậm chí sáng ra, bạn leo xuống khỏi giường, đánh răng rửa mặt, ăn điểm tâm rồi ôm cặp đi học, mền gối trên giường vẫn còn một đống.

Mẹ bạn nói:

- Con mình hư quá!

Ba bạn nói:

- Thôi, để cho con nó học!

Vì vậy bữa nay thấy bạn đột nhiên quyết định tự ngâm quần áo vô thau, tự pha bột giặt, tự chà bàn chải, mẹ bạn bỗng thấy đầu mình ong ong u u.

- Có gì đâu mà mẹ nhìn con dữ vậy!

Bạn ngước lên nhìn mẹ, bẽn lẽn nói.

- Con làm mẹ ngạc nhiên quá!

Bạn cười, tiết lộ:

- Hồi trưa con quét nhà đó.

- Tự con quét?

- Tự con quét.

- Không ai sai biểu?

- Không ai sai biểu.

Mẹ bạn nhíu mày:

- Bàn ghế cũng do con lau phải không?

- Con lau.

- Ly tách bữa nay cũng do con rửa?

- Con rửa.

Mẹ bạn rùng mình:

- Con định làm cô Tấm trong nhà ta chăng?

Bạn lại cười:

- Con lớn rồi mà mẹ!

Mẹ bạn nhìn sững bạn. Bạn thấy mắt mẹ long lanh. Rồi bạn nghe mẹ thở một hơi dài:

- Ừ, con gái mẹ lớn thật rồi!

Bạn lớn thật rồi mà, nếu không thì tại sao hôm khai trường cô chủ nhiệm không đợi bầu bán, đã chỉ định bạn làm lớp phó trật tự.

Bạn lớn thật rồi mà, nếu không mỗi sáng trước khi bắt đầu tiết học thứ nhất, bạn đâu có đứng lên khỏi chỗ ngồi lướt mắt khắp các dãy bàn để điểm danh các bạn.

Bạn lớn thật rồi mà, nếu không năm nay bạn đâu có khổ sở với những vấn đề có tầm cở nhân loại như "vật chất quyết định ý thức" hay "ý thức quyết định vật chất" trong môn giáo dục công dân nhức đầu chết được kia!

*****

Bạn lớn.

Các bạn của bạn cũng lớn.

Ria Mép lớn. Bắp Rang lớn. Kiếng Cận lớn. Tóc Ngắn lớn. Hạt Tiêu lớn. Hột Mít dĩ nhiên là lớn.

Ai cũng lớn. Thế mới sinh ra chuyện bạn và nhỏ Kiếng Cận giận nhau.

Từ năm đầu cấp hai, bạn và Kiếng Cận đã chơi thân với nhau. Cả hai lúc nào cũng cặp kè như hình với bóng.

Ngay ngày đầu tiên vào lớp sáu, vừa nhìn thấy nhau, bạn và nhỏ Kiếng Cận không hẹn mà cùng toét miệng ra cười. Vì hai đứa giống nhau quá. giống như hai chị em sinh đôi.

Đã thế, bạn mang kiếng cận, nhỏ Kiếng Cận cũng mang kiếng cận. Bạn thắt tóc bím. Bạn cột nơ xanh nhỏ Kiếng Cận cũng cột nơ xanh. Tự nhiên mà trùng hợp.

Thế mới xảy ra chuyện mẹ bạn đi đón bạn, thấy nhỏ Kiếng Cận từ xa liền ngoắt lia:

- Lẹ lên con ơi!

Ba Kiếng Cận đi rước con, thấy bạn ôm cặp từ trong lớp lững thững bước ra, mừng rỡ gọi lớn:

- Lên xe đi con!

Hai ông bố và hai bà mẹ nhầm con có đến nửa năm trời. Qua học kỳ hai, lúc nhỏ Kiếng Cận thường xuyên đến chơi nhà bạn và bạn thường xuyên đến chơi nhà Kiếng Cận, sự nhầm lẫn mới thật sự chấm dứt.

Về "sự tích" này, Bắp Rang kể lại có hơi khác. Nó đi khắp nơi, tuyên truyền: "Mẹ Kiếng Cận rước nhỏ Tóc Bím về tận nhà. Tới giờ cơm, dọn đĩa thịt bò xào thơm phức, nhỏ Tóc Bím không gắp một đũa. Mẹ Kiếng Cận lo lắng "Con ốm hở con? Mọi lần con vẫn thích thịt bò xào lắm mà!". Nhỏ Tóc Bím thỏ thẻ "Đâu có! Xưa nay con chỉ thích thịt chuột cơ!". Chính nhờ sự khác nhau về "khẩu vị" đó mà mẹ Kiếng Cận mới biết con nhỏ ngồi trước mặt mình là con của người ta. Trong khi đó, không hiểu sao kể từ hôm ở nhà Tóc Bím trở về, ngày nào nhỏ Kiếng Cận cũng bắt mẹ nó bẫy chuột nướng lên ăn chơi".

Câu chuyện phịa của thằng Bắp Rang tất nhiên chẳng ai tin, nhưng chuyện nhầm lẫn nhỏ Kiếng Cận qua bạn và ngược lại thì nhiều người vấp phải.

Có một lần, bạn đi ngang qua lớp bên cạnh, bị mấy đứa con trai trêu chọc. Sẵn quả banh đánh đũa trên tay, bạn ném vù một cái, trúng ngay trán thằng to mồm nhất. Thấy trán đối phương u lên một cục, bạn hoảng quá chui vô nhà vệ sinh trốn biệt.

Lát sau, nhỏ Kiếng Cận đang ngồi ôn bài trong lớp, thấy nguyên một đám con trai lớp bên cạnh hầm hầm kéo qua.

Nó chưa kịp hiểu ra chuyện gì, đã thấy có bốn năm đứa chỉ tay vô người nó:

- Chính con nhỏ này nè!

- Đúng rồi! Nó đó!

Thằng nhãi nạn nhân chìa quả banh nỉ ra, gầm lên:

- Sao khi nãy bạn lấy cái nầy ném u đầu tôi? Trả lại công bằng đi chứ!

Cả đám ập vô, định hành hung nhỏ Kiếng Cận. May mà lúc đó Mặt Mụn, Ria Mép và Bắp Rang kịp xông vô giải vây, lại thêm cô giáo xuống tới, nếu không nhỏ Kiến Cận đã khổ sở với mấy thằng nhãi kia rồi.

Bạn vô lớp, thấy nhỏ Kiếng Cận ngồi khóc tấm tức thì ngạc nhiên lắm:

- Có chuyện gì vậy, Kiếng Cận?

Nhỏ Kiếng Cận ngước đôi mắt đỏ hoe:

- Mấy thằng vô duyên ở lớp kế bên tự nhiên chạy sang gây sự với mình, bảo mình ném u đầu tụi nó! Mà từ sáng tới giờ mình có bước sang bên đó đâu!

Bạn thót bụng lại:

- Thế tụi nó đã làm gì bạn?

- Lúc đó cô giáo xuống tới, tụi nó bỏ chạy mất! - Nhỏ Kiếng Cận sụt sịt đáp.

- Đừng khóc nữa! - Bạn đặt tay lên vai Kiếng Cận, thì thầm - Mình ném tụi nó đó!

- Bạn?

Cặp mắt Kiếng Cận tròn xoe. Rồi như chợt hiểu ra, đang thút thít, nó bỗng phì cười:

- Thảo nào!

Kiếng Cận chớp mắt:

- Thế nãy giờ bạn ở đâu?

- Mình trốn trong toilet.

Kiếng Cận đột ngột thò tay véo bạn một cái rõ đau:

- Cố tình hại bạn hở?

Sau sự kiện đó, bạn và Kiếng Cận càng thân nhau hơn. Thân ghê lắm.

Thế mà mới lên lớp mười chừng một tháng, hai đứa lại giận nha
style="padding-top: 15px;">class="sig_02">class="sig_03">class="sig">class="signature_div">class="sig_05">class="sig_06">
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Ngôi trường mọi khi_Nguyễn Nhật Ánh +.+

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH :: Thế Giới Truyện :: Truyện dài kì-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com