Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Welcome to Nghé B2's forum!
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Lớp B2 Tổ Chức Đi Đầm Sen!Nghé B2 đăng kí nhanh nhanh..... Liên hệ : 0121 738 4823 (Gặp Vũ nha !!) Zui lắm ah Đăng kí liền nha! Smile
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[�] vui cùng xóa sạch Mon Jul 04, 2011 11:16 am
[�] kinh nghiem choi sky garden Sat Jun 25, 2011 8:33 pm
[�] don phuong mot tinh yeu Fri May 27, 2011 3:05 pm
[�] Những chú ý khi viết văn teen nên "ngâm cứu" Mon May 16, 2011 6:58 am
[�] Hình Nghé đi Đầm Sen mùng 3 tết nè (Hottttttt) Wed May 11, 2011 9:41 pm
[�] Hướng dẫn Cài đặt The Sims 2 Full bằng hình ảnh Sun May 08, 2011 9:18 am
[�] HƯỚNG DẪN DOWNLOAD OBJECTS - TOOLS – MOD – CLOTHES FOR THE SIMS 2 Sun May 08, 2011 8:20 am
[�] Danh sách Cheat The Sims 2 + Exp Sun May 08, 2011 8:10 am
[�] The Sims 2 Collection Download (Reupload) Sun May 08, 2011 8:04 am
[�] Lots complete Sun May 08, 2011 7:45 am
[�] Download The Sims 1 Collection Sun May 08, 2011 7:21 am
[�] Những nỗ lực tuyệt vọng của Đức cuối Thế chiến II (4) Fri Apr 29, 2011 5:53 pm


Share | 
 

 Ngôi trường mọi khi_Nguyễn Nhật Ánh +.+

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
sneak
Tài Năng
Tài Năng
avatar

Thanks : 299
Points : 13031
Reputation : 6
Join date : 01/02/2011
Tuổi : 23
Status : Tiền bạc chỉ mang lại đau khổ vì vậy bạn hãy đưa hết đau khổ của bạn cho tôi

Bài gửiTiêu đề: Ngôi trường mọi khi_Nguyễn Nhật Ánh +.+   Thu Apr 28, 2011 7:09 pm

Trên đường quay về quán, bạn ngồi như cục gạch. Bạn nghĩ Răng Chuột cũng sẽ làm cục gạch thứ hai. Nghĩa là sẽ chẳng ai nói gì với ai. Y hệt hồi đầu năm, lúc cả hai được xếp ngồi cạnh nhau trong lớp.

Bạn nhầm.

Ðạp chừng vài vòng, Răng Chuột thình lình nói:

- Mẹ tôi đấy, Tóc Bím.

Bạn lí nhí:

- Mình biết rồi.

Răng Chuột lại nói:

- Hóa ra mẹ tôi đi giúp việc nhà chứ không phải dạy trẻ như lâu nay tôi vẫn nghĩ.

Lần này thì bạn làm thinh. Vì bạn không biết phải nói câu gì cho thích hợp.

Răng Chuột tiếp tục cảm khái:

- Mẹ tôi giấu anh em tôi giống như tôi đã giấu em gái tôi vậy.

Bạn ngọ ngoạy trên yên, định nói với Răng Chuột ấy là vì mẹ Răng Chuột thương con. Ấy là vì mẹ Răng chuột không muốn anh em nó lo buồn, nghĩ ngợi. Nhưng rốt cuộc bạn đã không thốt một lời nào. Bạn thấy lời an ủi đó sao mà nhẹ nhõm, dễ dàng quá.

Răng Chuột chép miệng, như đọc được ý nghĩ của bạn:

- Chẳng qua do mẹ tôi sợ anh em tôi buồn, Tóc Bím à.

- Mình cũng nghĩ vậy! - Bạn nói.

- Nhưng tôi không buồn đâu, thực đó, Tóc Bím! Chỉ ngỡ ngàng chút thôi.

Không quay lại nhưng chắc Răng Chuột vẫn hình dung ra sự thắc mắc của bạn, nên lại nói:

- Vì tôi tin, nếu tôi tự hào về sự hy sinh của tôi cho em gái tôi thì mẹ tôi chắc cũng tự hào về sự hy sinh của mình cho hai anh em tôi y như vậy.

Suốt từ lúc đó đến khi về quán, gần như chỉ có một mình Răng Chuột nói.

Chưa bao giờ bạn nghe Răng Chuột nói nhiều như thế.

Răng Chuột nói bình tĩnh, chân thành và vẻ như đang nói với chính mình hơn là nói với một người nào khác.

Qua những bộc bạch của Răng Chuột, bạn mừng rỡ nhận ra sự chín chắn đáng ngạc nhiên của bạn mình. Trong khi bạn cố tình lảng tránh thì Răng Chuột điềm nhiên đề cập đến cuộc gặp gỡ vừa rồi giữa hai mẹ con, thật khác xa với thái độ mặc cảm của lần bị bạn bè bắt gặp ở quán ăn hôm nọ.

Thậm chí, ngay cả khi bạn thận trọng hỏi, lúc quán bún đã hiện ra trước mắt:

- Mình sẽ không kể cho Kiếng Cận và các bạn về câu chuyện hôm nay chứ?

Răng Chuột đáp giọng bình thản:

- Tùy bạn. Theo tôi, chẳng có gì phải giấu.

Chỉ đến khi dừng xe ngay cửa, nó mới thở dài nói thêm:

- Thực ra chỉ cần giấu mỗi Cọng Rơm thôi.

******

Hôm đó, bạn phân vân mãi.

Rằng không biết có nên kể lại cho đứa bạn nào về những gì đã xảy ra với Răng Chuột hay không.

Bạn đắn đo. Bạn lưỡng lự. Và cuối cùng bạn quyết định sẽ không nói với bất cứ ai về chuyện này. Dù đó là Kiếng Cận, "chị em sinh đôi" của bạn.

Bạn không kể với Kiếng Cận còn vì bạn không có cơ hội làm điều đó.

Vì ngay sáng hôm sau, giữa giờ chơi, thằng Bảnh Trai đã tung ra một "quả bom".

- Hà hà! - Bảnh Trai cười híp mắt – Thì ra...

Bảnh Trai đi qua đi lại trước mặt cả bọn, đầu gục gà gục gặc, miệng úp úp mở mở.

- Gì thế hở mày? - Bắp Rang hỏi.

Bảnh Trai vẫn lượn qua lượn lại:

- Hà hà, thì ra...

Rõ ràng thằng Bảnh Trai muốn trêu gan mọi người.

Hột Mít nghiến Răng:

- Nhóc ngươi muốn bị xách hai tai chắc?

Tóc Ngắn nheo mắt:

- Bảnh Trai điên rồi.

Bảnh Trai đứng lại. Nó tặc tặc lưỡi:

- Mãi đến hôm qua tôi mới biết được hằng ngày thằng Mặt Mụn vẫn gọi điện thoại cho Hạt Tiêu để nói những gì.

Câu nói của Bảnh Trai khiến cả bọn lập tức quay nhìn Hạt Tiêu. Thấy mọi người nhìn mình, Hạt Tiêu nhe răng ra cười tỉnh bơ, chẳng thèm đỏ mặt tí ti.

Bạn tò mò ngó Bảnh Trai:

- Mặt Mụn nói gì thế?

Bảnh Trai không trả lời thẳng câu hỏi của bạn. Nó tiếp tục trình bày quá trình khám phá bí mật của mình bằng một giọng trang trọng:

- Tôi đến xin "yết kiến" Hạt Tiêu cả thảy sáu lần...

Ria Mép cắt ngang:

- Ðể tìm hiểu xem một đứa con trai hằng ngày nói gì với một đứa con gái mà "yết kiến" có sáu lần là quá ít.

Bắp Rang láu lỉnh:

- Nhất là tìm hiểu để bắt chước nói lại với một đứa con gái khác.

Hột Mít lừ mắt ngăn không cho hai tên tiểu quỷ phá bĩnh rồi quay sang Bảnh Trai, hất hàm:

- Rốt cuộc kết quả thế nào hở Bảnh Trai?

Bảnh Trai gãi cằm:

- Năm lần đầu, mặc cho tôi năn nỉ ỉ ôi, nhỏ Hạt Tiêu khăng khăng không chịu tiết lộ. Cho đến chiều hôm qua, Hạt Tiêu mới chịu hé môi. Thì ra...

Lần thứ ba, nói tới hai chữ "thì ra", Bảnh Trai lại ngưng ngang.

Kiếng Cận bực mình đứng lên:

- Mình về đây!

Hột Mít cũng làm bộ nhấp nhổm:

- Bảnh Trai lấp lửng như thế, tụi mình cũng về luôn.

Bảnh Trai nháy mắt với Hạt Tiêu:

- Nói nghe Hạt Tiêu?

Mọi người nghĩ Hạt Tiêu sẽ phản đối. Nó sẽ giơ nắm đấm lên. Hoặc ít ra cũng thét lên be be.

Không ngờ Hạt Tiêu nhún vai hờ hững:

- Tùy bạn.

Rồi nó thở đánh thượt:

- Mình mệt lắm rồi. Ba mẹ mình cũng mệt lắm rồi.

Ria Mép ngó Bắp Rang:

- Thằng Mặt Mụn này thật quá quắt mày ạ! Chuyên hành hạ ba mẹ bạn mình!

Bọn con gái không thèm quan tâm đến "tội ác" của Mặt Mụn. Bốn cặp mắt đổ dồn vào Bảnh Trai:

- Hạt Tiêu cho phép rồi đó, Bảnh Trai!

Bảnh Trai hấp háy mắt:

- Các bạn có biết thằng Mặt Mụn gọi điện thoại cho Hạt Tiêu mỗi ngày để nói gì không?

- Nói gì?

Bảnh Trai đưa bốn ngón tay ra trước mặt:

- Nó nói tổng cộng có bốn câu hà!

- Mình biết bốn câu đó! - Nhỏ Kiếng Cận thình lình lên tiếng.

Không chờ Bảnh Trai hỏi lại, Kiếng Cận thao thao tuôn một tràng trước những ánh mắt ngạc nhiên của cả bọn:

- Bốn câu đó là: Tội Hạt Tiêu quá há? Năm nay Hạt Tiêu xinh quá ha? Tính tình Hạt Tiêu cũng được quá hả? Tôi nhớ Hạt Tiêu quá hà!

Nói xong, Kiếng Cận tủm tỉm nhìn Bảnh Trai:

- Ðúng không?

- Ðúng! - Bảnh Trai nhìn lại Kiếng Cận, cũng tủm tỉm – Nhưng bạn nói đúng có chín mươi chín phần trăm hà.

Kiếng Cận tròn mắt:

- Chín mươi chín phần trăm? Tại sao?

- Tại có sự khác biệt về tên người trong câu.

Hột Mít, Tóc Ngắn và bạn hấp tấp chồm người tới trước:

- Là sao?

Bảnh Trai chém tay vào không khí:

- Bốn câu của Mặt Mụn chính xác là: Tội nhỏ Kiếng Cận quá há? Năm nay Kiếng Cận xinh quá ha? Tính tình Kiếng Cận cũng được quá hả? Tôi nhớ Kiếng Cận quá hà!

- Trời!

Tóc Ngắn, Kiếng Cận, Hột Mít, Ria Mép, Bắp Rang và bạn, sáu cái miệng cùng sửng sốt kêu lên. À quên, tính thêm thằng Răng Chuột nữa là bảy. Răng Chuột có ngồi đó, có kêu trời, nhưng vì đang có tâm sự nên nó kêu trời nhỏ xíu hà.

***********

Con người ta kêu trời là vì quá thảng thốt, vì quá bàng hoàng. Vì con người ta có những hai cái tai nhưng ngay lúc đó chẳng tin được một cái tai nào.

Chứ kêu trời không có nghĩa mặc nhiên xem những gì vừa lọt vào tai là sự thật.

Nhất là nhỏ Kiếng Cận. Kêu trời xong, nó ré lên:

- Ðừng có bịa chuyện, quỷ sứ rút lưỡi à nghen!

- Bảnh Trai không bịa chuyện đâu Kiếng Cận!

Hạt Tiêu lên tiếng đáp thay Bảnh Trai.

Còn bạn lên tiếng phản đối thay Kiếng Cận:

- Vô lý! Chính Mặt Mụn tuyên bố thích Hạt Tiêu. Suốt hai tháng trời nó tâm sự với Kiếng Cận như vậy.

Hạt Tiêu nhún vai:

- Nhưng khi mình gọi điện thoại hỏi nó, nó bảo nó thích Kiếng Cận chứ không phải thích mình. Và nó cũng tâm sự với mình hai tháng trời như vậy.

Ria Mép ngửa mặt lên trời:

- Hà hà, phải đem thằng Mặt Mụn đi siêu âm. Chắc nó có hai trái tim.

Bắp Rang thu nắm đấm:

- Chiều nay tôi và Ria Mép sẽ đi gặp nó.

- Ðúng! – Ria Mép gầm gừ - Phải bắt nó giải thích rõ ràng chuyện này.

- Nếu nó không cung khai, hai nhóc ngươi cứ dùng cực hình thẳng tay tra khảo! - Hột Mít nghiến răng ken két - Hừ, năm ngoái học chung thấy nó hiền như cục bột. Năm nay qua trường khác lại bày đặt lộn xộn.

Bảnh Trai giơ tay:

- Tôi đi với.

Ria Mép quắc mắt:

- Chi?

- Trị tội nó. Thằng Mặt Mụn đã làm cho những cô gái nghi ngờ tình cảm của những chàng trai chân thật...

Bảnh Trai mới nói tới đó, Tóc Ngắn đột nhiên cười hí hí:

- Ở nhà đi Bảnh Trai! Bản cô nương đây không nghi ngờ tình cảm của "em giai" đâu!

Tóc Ngắn cho đến giờ vẫn là một con nhóc vô tư. Nghĩa là cho đến giờ, ngoài những lúc ở trường, nó vẫn tóc tai quần áo theo kiểu con trai, đi đứng theo lối con trai, chơi những trò chơi con trai. Và tất nhiên, cũng nói đùa theo kiểu con trai.

Do đó, Bảnh Trai cứ ngó nó, không biết câu nói của con nhỏ này có chứa đựng ý tứ gì sâu xa hay chỉ là lời bông đùa vô tội vạ. Một hồi lâu, nó chớp mắt hỏi lại:

- Tóc Ngắn nói thật hở?

- Bản cô nương không quen nói dối. Bằng chứng là kể từ hôm qua, bản cô nương đã âm thầm nâng "em giai" lên hạng sáu, xếp trên thằng Mí một nấc rồi.

Mắt Bảnh Trai sáng lên:

- Thế còn con Mi?

Tóc Ngắn cười hì hì:

- Con Mi vẫn hạng năm.

Ðang tươi hơn hớn, mặt Bảnh Trai xịu ngay xuống.

- Thế thì cũng như không!

Hột Mít, Hạt Tiêu, Kiếng Cận, và Răng Chuột ngó nhau:

- Thằng Mí con Mi nào thế?

Chỉ chờ có vậy, Bắp Rang, Ria Mép và bạn cùng vọt miệng rập ràng:

- Là con chó con mèo nhà Tóc Ngắn đó!

Ðáp xong, ngoảnh sang, cả ba thấy Hột Mít, Hạt Tiêu, Kiếng Cận và Răng Chuột miệng mồm méo xệch.

**********

Thoạt đầu thằng Mặt Mụn chỉ quan tâm đến nhỏ Hạt Tiêu.

Nó nghĩ tại nó ứng đáp vụng về với chị Mắt Nai nên con nhỏ này bị cách chức bí thư đoàn.

Lúc nghe tin Hạt Tiêu bị kỷ luật, Mặt Mụn đấm ngực binh binh, gõ đầu cốc cốc. Nó ân hận quá. Ðến khi nghe hai tên tiểu quỷ Ria Mép và Bắp Rang kể lể sướt mướt về hoàn cảnh của Hạt Tiêu, nó càng thêm xốn xang bứt rứt.

Vì vậy nó mới gọi điện thoại cho tân bí thư chi đoàn Kiếng Cận để hỏi thăm về cựu bí thư chi đoàn Hạt Tiêu. Vậy thôi chứ có gì đâu!

Ngặt nỗi, thằng Mặt Mụn thấy thương nhỏ Hạt Tiêu quá. Cho nên nó gọi điện cho nhỏ Kiếng Cận không chỉ một lần. Cũng không chỉ hai lần.

Mặt Mụn gọi mỗi ngày. Gọi suốt trong hai tháng trời như vậy.

Tháng đầu tiên, nghĩ đến Hạt Tiêu, nó thấy tội tội, thấy thương thương.

Nhưng qua đến tháng thứ hai, nó thấy thương thương nhỏ Kiếng Cận nhiều hơn. Tại nó thấy con nhỏ này tốt quá. Ngày nào cũng è cổ ra nghe nó tâm sự mà chẳng mở miệng chửi nó một câu. Cũng chẳng nhíu mày lấy một cái. (Thực ra nhỏ Kiếng Cận nhíu mày cả trăm cái nhưng thằng Mặt Mụn đâu có nhìn thấy). Nhỏ Kiếng Cận không những tốt bụng mà còn dịu dàng. Ðiều đó làm thằng Mặt Mụn cảm động không để đâu cho hết. Khi nó lo lắng, nhỏ lựa lời an ủi. Khi nó buồn bã, nhỏ nhẹ nhàng động viên.

Nhưng Mặt Mụn lại chẳng dám lộ tình cảm của mình ra ngoài. Nó sợ nhỏ Kiếng Cận liệt nó vào hạng bất lương.

Ðể có cớ gọi điện thoại cho Kiếng Cận mỗi ngày, thằng Mặt Mụn láu cá vờ tiếp tục thương nhớ Hạt Tiêu.

Trong Khi thực ra, những gì nó nói về Hạt Tiêu chính là những tình cảm nó muốn gửi gắm cho nhỏ bạn đang đàm đạo với nó ở bên kia đầu dây.

Ngày Hạt Tiêu gọi điện thoại cho Mặt Mụn cũng là ngày nó thú thật tất cả.

Và kể từ lúc đó, nó gọi điện thoại cho cựu bí thư chi đoàn Hạt Tiêu mỗi ngày để kể lể về tình cảm của nó đối với tân bí thư chi đoàn Kiếng Cận, giống như trước đây nó gọi điện thoại cho tân bí thư chi đoàn Kiếng Cận mỗi ngày để kể lể về tình cảm của nó đối với cựu bí thư chi đoàn Hạt Tiêu.

Ria Mép và Bắp Rang đi điều tra về, nhăn nhó kể lại cho cả bọn. Rồi lắc đầu, kết luận:

- Lộn xộn quá!

Tóc Ngắn cười khì khì:

- Hèn gì mặt nó ngày càng lắm mụn.

Hột Mít ngó Kiếng Cận:

- Giờ xử sao?

Kiếng Cận nhún vai:

- Chỉ có một cách thôi.

Bảnh Trai gãi đầu:

- Thương lại nó?

Kiếng Cận bĩu môi:

- Còn lâu.

Nó nghiêm mặt:

- Mình và Hạt sẽ hỏi tội nó.

Hạt Tiêu vỗ tay:

- Hay đấy!

Rồi hỏi:

- Chừng nào?

- Ðợi đến hôm liên hoan văn nghệ cuối năm.

******

Hôm liên hoan văn nghệ cuối năm, Mặt Mụn trốn biệt.

Trước đó ba ngày, Ria Mép đón đường, rủ:

- Tới chơi nha mày!

Mặt Mụn hăng hái:

- Tới chứ.

Trước đó hai ngày, Bắp Rang gọi điện thoại, nhắc:

- Nhớ tới nha mày!

Mặt Mụn hào hứng:

- Nhớ chứ.

Trước đó một ngày, Mặt Mụn quay số máy Hạt Tiêu:

- Tối mai, Kiếng Cận có lên sân khấu không?

Hạt Tiêu dĩ nhiên là bé. Nhưng Hạt Tiêu cũng có nghĩa là cay. Nó "xí" liền:

- Có. Kiếng Cận lên sân khấu, còn ông thì lên đoạn đầu đài.

Mặt Mụn giật thót:

- Là sao?

Hạt Tiêu gọn lỏn:

- Tới thì biết.

Hạt Tiêu nói kiểu đó, có cho vàng thằng Mặt Mụn cũng không dám mò tới Ngôi Trường Mọi Khi xem liên hoan văn nghệ.

Nếu không tới, chắc chắn giờ này nó đang ngồi bó gối trước hiên nhà, đang nguyền rủa hai tên tiểu quỷ Ria Mép và Bắp Rang thậm tệ và sau đó chắc là nó sẽ đưa tay lên tự cốc đầu hai mươi lăm cái để trừng phạt mình về cái tội không biết giữ mồm giữ miệng khiến mọi thứ đổ bể tùm lum.

Nhưng cũng có thể nó đã liều lĩnh dẫn xác tới, nhưng chỉ dám thập thò ngoài cổng. Ðứng ngoài cổng, không nhìn thấy sân khấu dựng ở sân trong, nhưng vẫn có thể nghe được tiếng hát của ca sĩ Kiếng Cận vọng ra qua cặp loa treo toòng teng trên cành phượng. Vì lý do đó, rất có thể thằng Mặt Mụn lúc này đang có mặt đằng trước cổng cũng nên.

Vậy Mặt Mụn có mặt ở Ngôi Trường Mọi Khi vào đêm liên hoan hay không?

Có trời mới biết.

À quên, ngoài trời ra, bạn cũng có thể biết. Biết bằng cách tưởng tượng. Ngay từ dòng đầu tiên của cuốn sách bạn đang cầm trên tay, tác giả đã tuyên bố để đọc câu chuyện này, bạn bắt buộc phải tưởng tượng mà.

Thế thì tại sao bạn không tưởng tượng trong khi bạn và các bạn của bạn đang hăm hở biểu diễn văn nghệ bên trong bứt tường rào thì bên ngoài bức tường rào thằng Mặt Mụn cũng đang hăm hở vểnh tai nghe trộm?

Và nếu nghe trộm thì Mặt Mụn nghe thấy những gì?

**********

Lớp mười của bạn đăng ký tham gia ba tiết mục: "Tứ ca ngẩu nhiên" Kiếng Cận, Bắp Rang, Vòng Kiềng, và Ðuôi Ngựa trình bày nhạc phẩm Cho Tôi Yêu. Song ca Răng Chuột và Cọng Rơm sẽ hát bài Cả nhà thương nhau. Cuối cùng, tiết mục đinh, tiết mục dự thi chính thức của lớp bạn là song ca Mặt trời bé con được trình bày bởi hai giọng ca vàng Bảnh Trai và Hột Mít.

Tứ ca Cho tôi yêu trôi qua êm đềm.

Nhưng tới song ca Cả nhà thương nhau thì có chuyện.

Lúc Răng Chuột và Cọng Rơm đang say sưa "Ba thương con vì con giống mẹ. Mẹ thương con vì con giống ba..." thì chị Mắt Nai đã lần tới chỗ lớp bạn.

Bí thư đoàn trường Mắt Nai ngoắt bí thư đoàn lớp Kiếng Cận:

- Ra đây em!

Kiếng Cận vừa lách mình bước ra, chị Mắt Nai nghiêm mặt hỏi ngay:

- Lại một vụ Mặt Mụn nữa hở?

Kiếng Cận sửa kiếng cận:

- Sao ạ?

- Ðừng giả vờ ngây thơ! - Chị Mắt Nai chỉ tay lên sân khấu – Bạn nào đấy?

- Bạn Răng Chuột ạ.

- Còn bạn kia?

- Bạn Cọng rơm ạ.

- Ðâu phải học sinh trường mình.

- Dạ, bạn Răng Chuột học lớp em!

Lớp trưởng Hột Mít lên tiếng đáp thay bí thư đoàn Kiếng Cận, chả rõ nó mon men lại gần từ khi nào.

Và không chỉ mình nó. Sau lưng nó, nguyên một đám lủ khủ.

- Thế còn Cọng Rơm?

Ria Mép gãi gáy:

- Dạ, Cọng Rơm là em của Răng Chuột.

- Trường mình?

Bắp Rang gãi cằm:

- Dạ, trường khác.

Chị Mắt Nai quay sang Kiếng Cận:

- Thế ra tụi em vẫn chưa biết sợ?

Kiếng Cận đang bối rối, Bảnh Trai đã cười nịnh:

- Chị ơi, em của học sinh trường mình coi như là người của trường mình rồi.

- Ðừng giỡn!

Hạt Tiêu cố tìm lý do:

- Nhưng tiết mục này đâu có dự thi hở chị?

- Không dự thi cũng không được đưa học sinh trường khác vào! - Chị Mắt Nai nhún vai – Sao tụi em thích đùa dai với nhà trường thế? Vụ bóng đá hồi đầu năm chưa đủ hay sao?

Nhìn vẻ mặt càng lúc càng lạnh của chị Mắt Nai, Kiếng Cận biết không xong.

- Thôi được, chị cứ cách chức bí thư chi đoàn của em đi! – Nó thở dài – Nhưng lần này tụi em không cố ý đùa tí nào.

- Không đùa?

- Dạ, không đùa. Tại chị không biết đó thôi, hoàn cảnh của hai anh em Răng Chuột rất đặc biệt...

Rồi Kiếng Cận kể sơ cho chị Mắt Nai nghe.

Nghe xong, chị Mắt Nai chớp mắt nai:

- Thật thế hở?

- Dạ.

- Thế thì chị tha cho tụi em lần này.

Chị Mắt Nai đã dợm bước đi. Nhưng rồi chị bỗng cau mày:

- Nhưng tại sao hai anh em Răng Chuột lại chọn buổi liên hoan hôm nay để hát bài này?

Thấy cả bọn lúng túng, bạn vọt miệng đáp bừa:

- Tại hôm nay có ba mẹ bạn Răng Chuột đến dự, chị à.

*********

Cùng lúc đó, như để phụ họa với bạn, từ trên sân khấu, Răng Chuột bỗng kêu ầm trong micrô:

- À, mẹ kìa.

Cả bọn nhìn lên, ngạc nhiên thấy Răng Chuột đang toét miệng cười, tay chỉ về một góc sân.

Cọng Rơm không chịu thua. Nó nhảy tưng tưng, tay chỉ về góc sân đối diện:

- Í, có ba nữa kìa!

Tiếng reo hớn hở của nó được cặp loa trên cành phượng truyền đi vang vang khắp sân trường.

Rồi sực nhớ ra vẫn còn đang đứng trên sân khấu, hai anh em hoảng hốt phóng xuống các bậc thang.

Trong khi khán giả vỗ tay như sấm, tưởng những tiếng reo bất thần kia là sáng tạo độc đáo của đôi song ca thì Răng Chuột và Cọng Rơm chạy như bay lại chỗ tụi bạn đang đứng.

Răng Chuột kéo tay Kiếng Cận và bạn, vui vẻ chỉ sang bên trái:

- Mẹ mình kìa.

Còn Cọng Rơm níu tay Bắp Rang, sung sướng chỉ sang bên phải:

- Ba em đó.

Bạn hỏi Răng Chuột:

- Bạn mời ba mẹ đến dự à?

- Không, mình không mời ai cả! - Cặp mắt Răng Chuột long lanh - Thế mà cả ba lẫn mẹ đều biết, và đều đến.

Tự nhiên bạn mừng lây nỗi mừng của anh em Răng Chuột. Ba mẹ Răng Chuột không hẹn mà cùng đến xem chương trình văn nghệ, cùng nghe Răng Chuột và Cọng Rơm hát bài Cả nhà thương nhau chắc chắn là cùng hiểu được hai đứa con côi cút của mình khao khát điều gì.

Sau này, ba mẹ Răng Chuột có sẵn lòng dẹp bỏ những bất hòa để thỏa mãn nỗi khao khát chính đáng của Răng Chuột và Cọng Rơm hay không thì khó mà đoán trước. Nhưng ít ra, sự có mặt bất ngờ của ba mẹ Răng Chuột trong đêm nay cũng là một dấu hiệu tốt lành.

Cho nên không chỉ bạn mừng. Kiếng Cận cũng mừng. Hạt Tiêu mừng. Tóc Ngắn mừng. Ria Mép mừng. Bắp Rang mừng. Bảnh Trai mừng. Tất nhiên cả chị Mắt Nai cũng mừng.

Chỉ có một người không mừng. Ðó là Hột Mít.

Hột Mít không mừng không phải vì không mừng. Mà vì đang mừng, ngước mắt nhìn lên sân khấu, nó bỗng thấy lo. Lo ghê lắm. Ðến mức cái lo lấn át mất cái mừng.

Ðến mức khi Kiếng Cận khều nó:

- Chuẩn bị lên đi! Sắp Tới tiết mục của bạn với Bảnh Trai rồi đó.

Hột Mít vẫn chưa hết thẫn thờ:

- Mình sợ không qua lọt quá hà.

Hạt Tiêu trố mắt:

- Trời đất! Con người đầy bản lĩnh mọc đuôi thỏ tự bao giờ vậy?

Ria Mép ngửa mặt lên trời:

- Hà hà, khủng long ăn thịt tự dưng hóa thành khủng long ăn cỏ. Loạn rồi chăng?

Tóc Ngắn tặc lưỡi:

- Bảnh Trai hát hay nhất trường bên nam, bạn hát hay nhất trường bên nữ, cả hai song ca mà không qua lọt à? Giải nhất ấy chứ!

Hột Mít chép miệng:

- Không phải mình nói chuyện đó.

Bảy, tám cái miệng đồng loạt há hốc:

- Chứ chuyện gì?

Hột Mít chỉ tay về chổ bậc cấp bước lên sân khấu:

- Lối đi hẹp bé thế kia, khủng long như bản cô nương đây làm sao qua lọt?

Thì ra khi nãy, lúc hấp tấp phóng xuống, Răng Chuột và Cọng Rơm đã quýnh quíu húc đổ miếng ván dựng làm cánh gà khiến lối đi lên sân khấu bị chắn mất một khúc.

Giải thích thật thà của Hột Mít làm cả bọn sững sờ mất mười lăm giây.

Chỉ mười lăm giây thôi. Tới giây thứ mười sáu, đứa nào đứa nấy không hẹn mà cùng ôm bụng cười nghiêng cười ngửa.

Từ hồi nhập học đến nay, dường như chưa bao giờ chúng cười nhiều như thế.

The end.

Nguyễn Nhật Ánh.
style="padding-top: 15px;">class="sig_02">class="sig_03">class="sig">class="signature_div">class="sig_05">class="sig_06">
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Ngôi trường mọi khi_Nguyễn Nhật Ánh +.+

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH :: Thế Giới Truyện :: Truyện dài kì-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog