Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH

Welcome to Nghé B2's forum!
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Lớp B2 Tổ Chức Đi Đầm Sen!Nghé B2 đăng kí nhanh nhanh..... Liên hệ : 0121 738 4823 (Gặp Vũ nha !!) Zui lắm ah Đăng kí liền nha! Smile
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[�] vui cùng xóa sạch Mon Jul 04, 2011 11:16 am
[�] kinh nghiem choi sky garden Sat Jun 25, 2011 8:33 pm
[�] don phuong mot tinh yeu Fri May 27, 2011 3:05 pm
[�] Những chú ý khi viết văn teen nên "ngâm cứu" Mon May 16, 2011 6:58 am
[�] Hình Nghé đi Đầm Sen mùng 3 tết nè (Hottttttt) Wed May 11, 2011 9:41 pm
[�] Hướng dẫn Cài đặt The Sims 2 Full bằng hình ảnh Sun May 08, 2011 9:18 am
[�] HƯỚNG DẪN DOWNLOAD OBJECTS - TOOLS – MOD – CLOTHES FOR THE SIMS 2 Sun May 08, 2011 8:20 am
[�] Danh sách Cheat The Sims 2 + Exp Sun May 08, 2011 8:10 am
[�] The Sims 2 Collection Download (Reupload) Sun May 08, 2011 8:04 am
[�] Lots complete Sun May 08, 2011 7:45 am
[�] Download The Sims 1 Collection Sun May 08, 2011 7:21 am
[�] Những nỗ lực tuyệt vọng của Đức cuối Thế chiến II (4) Fri Apr 29, 2011 5:53 pm


Share | 
 

 _=Trại hoa vàng_Nguyễn Nhật Ánh =_

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
sneak
Tài Năng
Tài Năng
avatar

Thanks : 299
Points : 13031
Reputation : 6
Join date : 01/02/2011
Tuổi : 23
Status : Tiền bạc chỉ mang lại đau khổ vì vậy bạn hãy đưa hết đau khổ của bạn cho tôi

Bài gửiTiêu đề: _=Trại hoa vàng_Nguyễn Nhật Ánh =_   Fri Apr 29, 2011 5:40 pm

Thế ra, ngoài mẹ, tôi còn có ba.

Khi nãy mừng quýnh vì sự can thiệp đúng lúc của mẹ, tôi quên bẵng đi mất là mẹ tôi không thể một mình sinh ra tôi và nhỏ Châu được. Còn có ba tôi nữa.

Hơn nữa, từ lúc tụi bạn kéo vào vườn đùa giỡn rần rần đến giờ, không có ai rầy la hay trách mắng, tôi tưởng như thế giới này trước nay vẫn vậy, rằng tụi tôi có thể tha hồ hò hét mà không phải nơm nớp về bất cứ chuyện gì.

Bây giờ, thình lình ba tôi trở về. Bằng ánh mắt lặng lẽ và dáng đứng bất động, ông kéo tôi, và cả các bạn tôi, quay về với thực tại... phũ phàng.

Thằng Cường đang hoa chân múa tay đột nhiên đứng sững như trời trồng. Đang bô bô, quai hàm của nó bỗng cứng đơ, miệng á khẩu.

Phú ghẻ mặt xám xịt, liếc tôi:

- Phen này chắc chết, mày ơi!

Liên móm chưa rõ "uy phong" của ba tôi. Tuy nhiên, thấy không khí chung quanh có vẻ khác lạ, nó không dám ngoác mồm ra oang oang như lúc nãy, mà bước lại gần tôi, thấp giọng hỏi:

- Ba Chuẩn đó hả?

Tôi khẽ gật đầu và "ừ" qua hơi thở.

Liên móm liếc trộm vào trong nhà một cái nữa rồi lại hỏi:

- Sao ba Chuẩn đứng im không nói gì hết vậy?

Lần này, tôi không trả lời. Đúng ra tôi không biết phải trả lời thế nào. Chẳng lẽ tôi lại nói thẳng ra với nó sở dĩ ba tôi trông lừ lừ như vậy chính là vì ông đang suy nghĩ xem nên chôn sống tôi xuống đất hay nên treo cổ tôi lên xà nhà và giữa hai cách thì cách nào xứng đáng với tội trạng của tôi hơn.

Đứng thập thò sau lưng Liên móm là Cẩm Phô và Thùy Dương. Hai đứa đang hồi hộp theo dõi nét mặt của tôi như để đoán xem chuyện gì sắp sửa xảy ra. Chúng có vẻ ngạc nhiên tại sao lúc nãy tôi hùng hồn tuyên bố "thấy mấy bạn tới chơi, ba mẹ tôi vui lắm" mà bây giờ trông ba tôi chẳng có vẻ gì "vui lắm" như tôi vừa "quảng cáo"; ngược lại thái độ lầm lì của ông còn toát ra vẻ đe dọa trông phát ớn như thế. Phía sau Cẩm Phô và Thùy Dương là Luyện. Nó đứng tách hẳn ra, tay vò vò chiếc lá khô vừa nhặt, làm bộ như ta đây chẳng liên quan gì với cái đám lâu la dám tự tiện đột nhập vô vùng cấm địa thiêng liêng này.

Tôi đảo mắt một vòng, bụng hoang mang không kể xiết. Ba tôi vẫn đứng lặng thinh, chẳng rõ ông đang "âm mưu" chuyện gì. Kinh nghiệm xương máu cho tôi biết ông càng nín lặng lâu bao nhiêu thì khi phát tác, đòn trừng phạt của ông càng khủng khiếp bấy nhiêu. Vì vậy, thấy ông cứ đứng hoài không chịu nhúc nhích, người tôi muốn rét run.

Nếu chỉ hai cha con với nhau thì thực tình tôi không ngán lắm. Đòn thế của ông tuy dũng mãnh thật nhưng dù sao tôi cũng đã quá quen với nó, hơn nữa càng về sau này "nội lực" của ông càng suy giảm đi theo tuổi tác trong khi đó cơ thể tôi ngày một phát triển và sức đề kháng cũng tăng lên rất nhiều. Tôi chỉ sợ là nếu ông cao hứng ra tay, tôi sẽ chẳng còn mặt mũi nào gặp lại đám nữ quái 10A2 nữa. Riêng "chuyện tình" giữa tôi với Cẩm Phô coi như cầm chắc bốn chữ "nửa đường đứt gánh". Với một ông bố chồng tương lai đằng đằng sát khí như thế, có cho vàng cũng chẳng đứa con gái nhà bình dân nào dám đăng ký vào làm dâu, huống chi là tiểu thư cành vàng lá ngọc con tiệm thuốc tây Hồng Phát. Lúc đó tôi chỉ có nước ca bài "biệt ly nhớ nhung từ đây" và chức "chị hai nhỏ Châu" đành phải bỏ trống vô thời hạn.

Trong khi tôi đang nghĩ ngợi miên man về những viễn ảnh u ám sắp xảy đến thì tiếng ba tôi đột ngột vang lên:

- Chuẩn! Vào đây bảo!

Giọng ba tôi không lớn lắm nhưng thốt ra giữa bầu không khí tĩnh lặng và căng thẳng nên chẳng khác nào sấm nổ giữa trời quang. Tôi nghe tai mình ù đi và mãi đến khi lập cập bước vào nhà đầu tôi vẫn không ngớt kêu vo vo. Những tiếng xì xào hoang mang của đám bạn đang đứng đực giữa vườn trố mắt nhìn theo càng làm đôi chân tôi như quíu lại.

Khi tôi tiến lại gần, ba tôi buông một câu gọn lỏn:

- Theo tao!

Rồi ông quay ngoắt người lại bước vào nhà. Tôi lếch thếch đi theo, bụng nhủ "Thế là hết!".

Mặc dù ba tôi tỏ ra biết điều (ông không "nện" tôi tại chỗ để giữ thể diện cho tôi trước mặt bạn bè) nhưng không vì vậy mà tôi cảm ơn ông. Bởi dù ông có "nhã ý" lôi tôi vào nơi kín đáo để âm thầm "hạ thủ" thì đằng nào lát nữa tôi cũng sẽ trở ra với bộ mặt sưng vù, mà phơi một bộ mặt như thế ra trước những ánh mắt xoi mói của tụi bạn chẳng khác nào vạch áo cho người xem lưng. Liên móm, Thùy Dương và nhất là Cẩm Phô sẽ biết tỏng tòng tong tôi vừa bị ba tôi cho ăn đòn mà nguyên nhân của trận đòn khủng khiếp đó chính là cuộc viếng thăm bất ngờ của tụi nó. Và một khi biết được điều đó rồi, sẽ chẳng đứa nào dám kết bạn với tôi nữa.

Những ý nghĩ buồn thảm đó khiến người tôi bần thần. Như người mộng du, tôi bước theo ba tôi như đi trong sương mù. Nhà bếp, phòng ăn rồi phòng khách lần lượt hiện ra trước mắt tôi như ảo ảnh, như có như không.

Lên tới phòng khách, ba tôi bước về phía chiếc bàn kê giữa nhà bằng những bước dài. Tôi lo lắng nhìn theo ông và lập tức đưa tay lên... dụi mắt. Chính giữa bàn là một cây đàn ghi-ta mới cáu.

Tôi chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì ba tôi đã cầm lên cây đàn và quay lại ấn vào tay tôi:

- Của mày đó!

Niềm vui đột ngột khiến tôi như nghẹn thở. Tôi lắp bắp "con... con..." một hồi vẫn không nói được tiếng "cảm ơn ba" nằm mắc nghẹn ngang cuống họng. Đến khi tôi lấy lại được bình tĩnh thì ba tôi đã dắt xe ra khỏi nhà tự đời nào.

Tôi muốn cảm ơn ba tôi không chỉ vì ông mua đền cho tôi cây đàn mới. Tôi biết đó là phần thưởng ông tặng cho sự tiến bộ của tôi trong học tập. Tôi muốn cảm ơn ông trước hết về thái độ của ông đối với mối quan hệ bạn bè của tôi. Bữa nay, lần đầu tiên bạn gái đến nhà thăm tôi. Và bữa nay cũng là lần đầu tiên ông không khiến tôi phải xấu hổ trước mặt bạn bè. Ông không "hạ thủ" vào người tôi, cũmg không một lời quở trách. Ông làm tôi xúc động quá thể. Phải chăng những nỗ lực của tôi trong chuyện đèn sách đã thuyết phục được ông rằng học tập và bạn bè không phải là hai thứ nghịch nhau như nước với lửa như trước đây ông vẫn nghĩ?

Sự xuất hiện tươi roi rói của tôi cùng với cây đàn mới cáu cạnh trên tay khiến tụi bạn "ồ" lên kinh ngạc.

Phú ghẻ phóng ngay lại:

- Cây đàn ở đâu ra vậy?

Tôi ưỡn ngực:

- Ba tao mua cho.

Phú ghẻ tròn mắt:

- Ba mày mua?

- Thì ba tao mua.

Phú ghẻ khịt mũi:

- Trước đây ổng đập đàn của mày một lần rồi mà!

Tôi cười hì hì:

- Ừ, ổng bảo cây đàn đó dỏm qua, đập quách để ổng mua lại cây khác, xịn hơn!

Thằng Cường không quan tâm đến chuyện đàn địch. Nó thò tay sè sẹ vuốt lưng tôi:

- Có gãy chiếc xương sườn nào không mày?

Tôi "suỵt" khẽ:

- Còn nguyên.

Cường vẫn chưa hết thắc mắc. Nó thì thào:

- Khi nãy ba mày sử dụng "song phi cước" hay "la hán quyền" vậy?

Tôi không muốn nhắc đến đề tài "bạo lực" này, sợ tụi con gái nghe thấy, nhưng thằng Cường phổi bò này lại chẳng ý tứ chút nào. Nó cứ lải nhải hoài khiến tôi phát bực, gắt:

- Quyền cước cái đầu mày! Tao đã bảo be sườn tao còn nguyên mà cứ hỏi hoài!

Rồi tôi hướng về phía tụi con gái, kêu lớn:

- Các bạn lại đây chơi! Lại đây nghe Phú ghẻ đàn tặng các bạn mấy bản nè!

Thân thể lành lặn và bộ mặt hơn hớn của tôi khiến nỗi phấp phỏng của đám nữ quái 10A2 bay biến mất. Liên móm bước lại, vừa đi vừa ngó quanh:

- Ba Chuẩn đâu rồi?

- Đi rồi.

- Ba Chuẩn kêu Chuẩn vào nhà chi vậy?

Tôi lay lay cần đàn:

- Ba tôi bảo tôi đem đàn ra hát hò với mấy bạn cho vui!

Thùy Dương đứng bên cạnh buột miệng:

- Ba bạn thương bạn quá hén?

Tôi ngước mặt lên trời:

- Còn phải nói!

Cường thừa dịp xía vô:

- Ba tôi thương tôi còn hơn ba tên Chuẩn này thương hắn nữa đó!

Thùy Dương nheo mắt:

- Ba Cường thương Cường thì kệ Cường, tự dưng lại đem ra khoe, không biết xấu!

Cường phồng má:

- Có gì đâu mà xấu! Nói vậy để cho người ta biết ba tôi thương tôi như vậy thì người ta của tôi ba tôi còn thương gấp mấy...

Không để cho thằng Cường lắm mồm này nói hết câu, tôi ấn thùng đàn vào tay Phú ghẻ, tuyên bố:

- Bây giờ mời các bạn thưởng thức tài nghệ của nhạc sĩ Phú ghẻ...

Nhưng đến lượt tôi bị ngắt lời. Tôi mới "tuyên bố" có nửa câu, Liên móm đã xía ngang:

- Chuẩn là chủ nhà, Chuẩn phải đàn cho bọn này nghe trước. Sau đó mới đến người khác.

- Được thôi!

Tôi nói, giọng không được tự tin cho lắm. Và tôi ôm đàn, so dây, hắng giọng và bồi hồi cất tiếng:

- Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn

Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương...

Tôi đang lim dim mắt cố phả tâm hồn vào tiếng đàn giọng hát, bỗng có tiếng bình phẩm bất thình lình thốt lên từ sau lưng:

- Bữa nay mới Tết, hè đâu mà hè!

Tôi cụt hứng, quay phắt lại và bắt gặp nhỏ Châu đang đứng bưng miệng cười khúc khích. Khi nãy, lúc bưng nước ra, nó đã chạy tọt vào nhà, chả hiểu nó mò trở ra đây tự lúc nào và không biết nó có bị ấm đầu không mà nhè ngay lúc tôi đang "phô diễn nghệ thuật" trước mặt "chị hai nó", nó lại kê tủ đứng ngay vào miệng đại huynh nó.

Hồi trước, lúc mới học đàn, tôi đã đàn cho nó nghe bản này một lần rồi. Lần đó, nó cũng nhảy vô họng tôi nó ngồi. Nó cũng nói cái giọng đó: "Bữa nay chưa đến Tết, hè đâu mà hè". Nhưng lần đó chỉ có hai anh em với nhau, trong "nội bộ" nó muốn nói gì nó nói, tôi không chấp. Ai ngờ bữa nay trước mặt Cẩm Phô và lủ khủ bạn bè, nó lại giở mửng cũ "chơi" tôi một "vố" đau điếng. Đã vậy, sau khi làm tôi quê xệ, nó còn nhe răng đười ươi ra cười nữa.

Tôi giận tím gan nhưng không tiện phát tác, chỉ biết nghiến răng và bấu mạnh năm đầu ngón tay vào cần đàn như người luyện "ưng trảo công", sém tí nữa xoi thủng các thớ gỗ.

Trong khi tôi đang trợn mắt hằm hè nhìn nhỏ Châu thì Liên móm lại lên tiếng hùa theo con quỷ con:

- Ừ, đúng đó! Bữa nay mới Tết, hè đâu mà hè! Thôi Chuẩn đàn bản khác đi!

Lại thêm con nhỏ miệng móm này nữa! Tôi than thầm trong bụng. Nó làm như tôi là ca sĩ chuyên nghiệp không bằng! Nó đâu có biết tôi theo Phú ghẻ học nhạc mới được có mấy bữa, ba tôi đã đập béng mất cây đàn. Vì vậy, dù những ngày cuối cùng của "cuộc đời nghệ sĩ" ngắn ngủi kia tôi đã tự mình mày mò và tập tễnh học thêm được dăm ba bài mới nhưng trước sau tôi chỉ có thể đàn thuần thục được vỏn vẹn có hai bản "Nỗi buồn hoa phượng" và "Lạnh lùng". Bây giờ, nó kêu tôi đàn bản khác, tôi chẳng còn cách nào ngoài cách ngoác mồm rên rỉ: "Em nỡ lạnh lùng đến thế sao..." như một tên thất tình hạng bét.

Nghĩ đến đó, người tôi bỗng run lên và tôi đâm giận Phú ghẻ kinh khủng. Điệu tango thiếu gì bản "hùng hồn" nó không đem dạy tôi, lại lựa cho tôi cái bản nhạc gì mà hễ mở miệng cất lên là người nghe đã muốn lăn đùng ra đất.
style="padding-top: 15px;">class="sig_02">class="sig_03">class="sig">class="signature_div">class="sig_05">class="sig_06">
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

_=Trại hoa vàng_Nguyễn Nhật Ánh =_

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập đoàn Nghé B2 BTX-BH :: Thế Giới Truyện :: Truyện dài kì-
Chuyển đến 
Forumotion.com | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog